Posted in Uncategorized

THƯ TÌNH KHÔNG GỬI

10298079_404578479695132_6931697808959466235_o

Mây trắng và trời xanh ngắt khiến những tia nắng lung linh chấp chới như hoa rơi tuyệt đẹp, biển lại càng xanh thẳm một màu, màu xanh hy vọng từ thủa tôi còn bé xíu luôn nhìn ngắm bầu trời xanh trong mà mơ ước vu vơ, những ước mơ huyền ảo như cổ tích, nhạt nhòa huyền thoại với ông bụt, bà tiên, công chúa, hoàng tử lạc cả vào trong giấc ngủ.Cho đến một ngày,trời xanh chợt ửng hồng và mây vàng óng cho trái tim đập nhịp khác thường khi nghĩ, nhớ về ai đó có gương mặt hiền, miệng cười rạng rỡ và luôn chiều chuộng một con bé lãng đãng mộng mơ ngoài cửa lớp bằng những lời văn bay bổng thiên đường, lời văn làm mát dịu tiếng súng vọng về cho ai kia bình yên mỗi ngày thương nhớ.

Trái tim thật lạ, nhịp đập của nó chẳng bao giờ nghe lời trí óc…nó cứ đập loạn lên mỗi lần nhận được cánh thư viết bằng giấy Perlure mỏng tang nắn nót những dòng chữ bay bướm nuột nà, phong thư ươm mùi khói súng, đạn bom của một thời chiến tranh khốc liệt nhưng tình vẫn ước mơ một trời thương nhớ.Như vậy đấy, những cánh thư tình cứ thế tả nỗi nhớ mong dạt dào cảm xúc mộng mị hoang đường vì tình đẹp như mơ vấn vương nỗi nhớ hòa vào biển khơi, sóng cuồng bão nổi!Chuyện tình ngày ấy chỉ nhẹ tênh như thế, nồng nàn như thế và nhớ đến nao lòng sau mấy mươi năm tình khép chặt xa xôi không còn gặp lại.Tôi dám bảo đảm rằng ngày xưa cách nay hơn 40 mươi năm, tình đẹp từ những lá thư cũng là một trong giai điệu ca từ lãng mạn không sao diễn tả thành lời.

tay

40 năm, khoảnh khắc lịch sử cắt ngang những mộng mơ của đôi lứa yêu nhau và bao nhiêu cuộc tình trở thành dang dở.Bao nhiêu trang thư tình viết rồi chưa kịp gởi phải xếp lại,có người trở về nhận được lá thư, có người đi mãi không về và thư ấy đành trở thành kỷ niệm khiến tôi luôn oán trách vì sao và vì sao cuộc đời nghiệt ngã cho trái tim yêu nhau phải mất dấu tình đầu thơ mộng!Tôi vẫn không hiểu về những nghiệt ngã của cuộc đời khắc nghiệt khiến những lá thư tình không bao giờ được gửi đến tay người nhận, bao nhiêu người bạn nhỉ…sống trong nỗi vấn vương kỷ niệm chờ thời gian xóa nhòa cứ nhói tim mỗi lúc nhớ lại, mỗi lúc lặng lẽ một mình đi lại con đường xưa kỷ niệm, đứng lặng trước biển nghe dạt dào thương nhớ khóc thầm và đau mỗi khi vô tình đến chốn xưa hò hẹn.

Mấy mươi năm, sao trái tim tôi cứ khắc khoải về một mối tình thủa thanh xuân trắng trong như ngọc, đẹp như những tà áo trắng bay bay buổi tan trường chầm chậm yêu thương, không hối hả như hiện tại lẫn khuất trong dòng xe cộ ồn ào náo nhiệt mà giới trẻ ngày nay đang sống, chợt nghĩ rồi thương các cháu về những mơ mộng trăng sao, nhớ nhung tưởng chừng không còn khi các phương tiện hiện đại kết nối tuyệt vời hơn thủa mấy mươi năm trước.Bây giờ yêu nhau sẽ hẹn hò trên mạng, sẽ gặp nhau bằng Webcam, thấy nhau mọi lúc mọi nơi, nghe nhau thầm thì bất kỳ giây phút nào có thể…rồi gặp nhau, tất tật đều có thể ghi lại vô cùng lãng mạn bất ngờ, làm gì có chuyện lá thư viết rồi cất lại mà không bao giờ gửi.

3

Thư tình ngày xưa bây giờ kể lại, thậm chí lứa con cháu xem sẽ tròn xoe đôi mắt vì kinh ngạc, chúng cũng chẳng thể hiểu về ngành bưu điện ngày xưa sáng giá đến độ nào? Và người đưa thư cực kỳ quan trọng đối với bấy kỳ ai, nhất là những đôi tình nhân mong chờ thư tình mấy ngày mới nhận được, để thế hệ U60-70 của chúng tôi diễn tả mấy cũng hoài công cho chúng hiểu, và những người tuổi hoàng hôn lập cập đôi tay mở hoài trang thư mỏng mục muốn vỡ vụn, chữ nhạt nhòa được mất.Vậy đó, tất cả lắng đọng với thời gian và khi tôi đối diện trước biển, nơi ngày xưa lần cuối xa xôi! Tôi chợt thảng thốt nghĩ rồi thấy thời gian thật là kinh khủng: Chớp mắt đã mấy mươi năm cho phong thư tình ngây dại thủa nào giờ đã mục mà cuộc tình cứ phiêu bạt phương nào.Gặp lại ư? Tất cả lỡ làng đau nhói hay không thì cũng muộn màng lắm rồi, tất cả đã an bài như định mệnh đau lòng của 40 năm xa vắng khốn cùng, tình nhạt phai hay đậm đà gì đi nữa thì thời gian đã làm cho con người héo úa, nói gì đến tình yêu…thực tế phũ phàng khó nói xiết bao?

Tôi lặng lẽ ngắm biển, trơ vơ một mình để thấy nỗi đau như hòa vào con sóng nhỏ chiều buông! Mặt trời nhẹ hẳn những tia nắng gắt cuối trời! bỗng dưng tôi thương mình một kiếp đa đoan lãng đãng thủa tóc xanh nay đã nhạt màu, thương những ai có cuộc tình tan vỡ giống mình, những ai cô đơn không thể tìm lại cuộc tình đã mất, hoặc có nhau thật gần nhưng không thể vì những ràng buộc tai ương cuộc đời.Nếu đánh đổi sẽ muôn vàn phức tạp! Tình lạ lẫm mà trẻ trung hay tuổi già đều không giảng nghĩa được vì sao? Khiến những day dứt cứ thế đe dọa khi đêm về lắm mộng mị của giấc ngủ không tròn.

images (1)

Lá thư tình không gửi là nỗi niềm đau của cuộc tình không trọn, gieo mãi trong trái tim ai đó lỗi nhịp bâng khuâng dù sau mấy mươi năm,lá thư ấy mục vụn theo thời gian như nhắn nhủ:Tình yêu ơi, ai cũng nói là bất tử nên mới giết chết con tim khi tình thư không gửi úa tàn.

PHAN THỊ VINH

 

Advertisements

One thought on “THƯ TÌNH KHÔNG GỬI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s