Uncategorized

BỆNH ĐAU MẮT ĐỎ

Đau mắt đỏ là một danh từ dân gian quen dùng để chỉ tình trạng viêm kết mạc do nhiễm khuẩn, virut, viêm dị ứng gây ra.
Bệnh thường xuất hiện vào khoảng tháng 7-9, là những tháng mưa nhiều với các triệu chứng:
– Mắt đau rầm rộ, cộm, cảm giác như cát trong mắt.
– Chảy nước mắt và có nhiều rỉ, có khi sáng ngủ dậy rỉ làm mi mắt dính chặt.
– Mi mắt sưng nhẹ, hơi đau, kết mạc sưng phù, đỏ. Bệnh thường bắt đầu từ một mắt, sau vài ba ngày đến mắt thứ hai…
– Kèm theo có thể ho, sốt nhẹ , nổi hạch trước tai ( hay gặp ở trẻ em).
– Trong những truờng hợp nặng có thể gây tổn thương giác mạc (tròng đen), khi đó thị lực có thể giảm.
 
Các triệu chứng trên thường rầm rộ khoảng 3 ngày đầu sau giảm dần, thoái lui sau khoảng 10 ngày, đại đa số lành tính, ít để lại di chứng.
Một số ít có thể có giả mạc ở kết mạc mi (mắt thường sưng khó mở, có dịch màu hồng…) đau kéo dài có khi hàng tháng nếu không được bóc giả mạc
Một số có thể có biến chứng Viêm giác mạc chấm khi đó sẽ có ảnh hưởng đến thị lực.
Viêm kết mạc trên người bệnh có các bệnh mạn tính khác về mắt như: mắt hột, sẹo giác mạc cũ, tắc lệ đạo…sẽ làm cho bệnh tiến triển nặng thêm;
Bệnh thường bắt đầu một mắt sau đó lây sang mắt thứ 2 trong vòng vài ngày.
Bệnh lây qua vật dụng sinh hoạt:
+ Dùng khăn hoặc chậu rửa mặt chung.
+ Dùng tay dụi mắt sau đó dùng chung đồ vật với người khác (hay gặp trong gia đình hoặc các nhà trẻ mẫu giáo).
+ Lây qua môi trường bể bơi, không khí.
+ Lây qua vật trung gian là ruồi/ nhặng.
Lây qua đường nước bọt.
Lây qua đường hơ thở.
Bệnh có thể gây ra những hậu quả gì?
Bệnh hầu hết khỏi hoàn toàn trong vòng 1 đến 2 tuần không để lại di chứng. Tuy nhiên có thể gây ra một số hậu quả:
– Có thể bị bội nhiễm, tổn thương giác mạc như viêm giác mạc đốm, viêm giác mạc chấm nông gây giảm thị lực kéo dài ảnh hưởng đến sinh hoạt và lao động.
– Có thể lây lan thành dịch.
Trong trường hợp tự ý điều trị, hoặc điều trị không đúng theo chỉ dẫn của bác sỹ chuyên khoa có thể dẫn đến các biến chứng trầm trọng có thể gây mù mắt như loét giác mạc, glôcôm….
Để tránh lây lan thành dịch, cần thực hiện một số vấn đề cơ bản như sau:
– Thường xuyên rửa mặt 3 lần/ ngày bằng nước sạch, khăn sạch, riêng, tốt nhất giặt khăn bằng xà phòng , phơi khăn ngoài nắng, giữ vệ sinh môi trường.
– Cần tránh đưa tay bẩn lên mắt, nên đeo kính râm khi ra đường. Sau một ngày lao động có tiếp xúc bụi mắt, sau khi tổng vệ sinh gia đình, cơ quan nên rửa mặt sạch rồi tra vào mắt một vài giọt nước nhỏ mắt Natri Clorid 0,9%, rửa mặt bằng khăn sạch, nước sạch.
Uncategorized

TRUNG THU CÒN NHỚ HAY QUÊN

14333138_1571282103180289_8723107151618970900_n

Trước đây hơn 55 năm,Vũng Tàu còn thắp đèn dầu thì chuyện đường phố trông chờ vào những đêm trăng sáng ngày rằm,lúc đó ánh trăng rất có giá trị với tôi,ánh trăng huyền hoặc bàng bạc khắp trời cao,biển rộng,núi rừng hùng vĩ,ánh trăng đẹp lộng lẫy như tranh, đẹp như lời ca dao hồn hậu thân thương cứ thế gieo mãi vào tâm hồn trẻ thơ như tôi nhiều thăng hoa mộng ảo.Đặc biệt, trăng rằm tháng tám là đẹp nhất do câu chuyện cổ tích Hằng Nga, Chú Cuội, Thỏ Ngọc,Cung Hằng được Bà kể chuyện hàng năm  nghe hoài không chán.Hơn nửa thế kỷ rồi còn gì? Thời gian thay đổi,lòng người đổi thay và trẻ em thưởng thức Trung Thu theo kiểu hiện đại cứ khiến tôi bồi hồi nhớ hoài những mùa Trung Thu xưa xa lắc.

Thủa ấy, không khí đón Trung Thu chỉ trước 10 hay 15 ngày…những gian hàng treo lồng đèn bằng tre,dán giấy bóng kiếng vẽ nét màu sặc sỡ,bánh Trung Thu có bánh dẻo, bánh nướng với nhân bánh là đậu xanh trứng, thập cẩm trứng hay do bởi ngày ấy tôi chỉ được thưởng thức mấy loại vậy thôi,thậm chí có chiếc bánh con heo nhân đậu xanh đã thích lắm,dần dần đón Trung Thu khác xưa nhiều và hiện tại, chỉ riêng lồng đèn đã là công nghệ vật liệu tuyệt hảo trẻ em tha hồ lựa chọn có đèn nhấp nháy không sợ cháy như đèn tre giấy thắp đèn cầy.Việc thương mại hóa từ bánh đến lồng đèn được bày bán trước hai tháng rằm là bình thường và mừng Trung Thu trở thành của người lớn để quà cáp…

14344238_686797104808518_4007026468641240114_n

Dù gì thì tôi cũng bao nhiêu năm qua đón Trung Thu trong niềm nhớ về kỷ niệm, nhớ những đêm vui đùa cùng chúng bạn đón trăng, mê mải với tiếng trống múa lân rộn ràng mà vui thích dường nào.Tuổi thơ của tôi đơn giản, nhẹ tênh thấm đẫm khát vọng thân thương chuyền tay nhau từng trang sách truyện nội dung nhân hậu, hiền hòa khao khát hòa bình,hạnh phúc.Ngày đó, tôi không biết nhiều về khoa học như trên cung trăng kia chỉ là huyển hoặc,chuyện chị Hằng,chú Cuội, cây đa không bao giờ có cho đến khi lớn lên hụt hẫng vì biết trên mặt trăng ấy chỉ là hoang mạc khiến bao nhiêu là mộng mơ trong tôi nhạt nhòa mất mát.

Ừ, Trăng làm sao sáng bằng ánh đèn? Và biển cũng chẳng còn lộng bóng trăng vàng cho hai kẻ đang yêu ngắm trăng, nắm tay nhau hẹn hò cảm thấy đời đẹp như mơ khiến thiên đường tình yêu ngập tràn hoa thơm cỏ biếc.Trăng dành cho người lớn,dành cho những người đã già hoài niệm một thời thơ trẻ hay trăng của trẻ thơ gì đi nữa thì cảm xúc trong tôi vẫn không thể quên những mùa Trung Thu cũ,vui hát đón trăng cùng những đứa trẻ mồ côi ngoan ngoãn,hiền lành tuy thèm thuồng vị ngọt của bánh nướng, bánh dẻo và những viên kẹo bổi,nắm bắp nổ,ly nước chanh đường ngọt mát, chua dịu vẫn biết nhường nhau trìu mến, ngọng nghịu ê a hát lời bài hát Trung Thu.

12047107_551731901648373_1868841692947405768_n

Vậy đó, bao mùa Trung Thu tôi cứ nhớ hoài kỷ niệm và thương những giờ quây quần cắt giấy,chẻ tre làm lồng đèn,làm bánh phục linh,nấu chè,tập hát để mua vui cho lũ trẻ con thiếu thốn tình cha mẹ.Trung Thu cũng dậy lên trong tôi nỗi bồi hồi khi đúng lặng trước cổng trường trung học Thánh GiuSe Vũng Tàu xưa mà nhớ Thầy Cô, bạn học thân thương,đứng lặng trước nhà thờ Vũng Tàu chỉ mong trăng lên cao lồng vào thánh giá trên tháp chuông như mình tưởng tượng mà khó vô cùng!sau đó thầm thì câu thơ tỏ tình ai kia khe khẽ gửi vào tiếng gió bâng khuâng dần dần quên theo tuổi tác.

Trời đất ơi! Vì sao câu thơ tả trăng,tỏ tình hay đến vậy tôi tưởng mình khắc ghi nhớ đến muôn đời chợt quên, chợt nhớ lạ lùng sau bao năm bôn ba chìm nổi giữa biển đời khắc nghiệt,thơ đã quên được thì tình cũng phải quên chứ nhớ làm gì cho khốn khổ.Trăng thu ơi,vằng vặc nỗi ai oán về cuộc tình đã ngủ yên mà sao cứ nhớ. Nhớ đứa bạn ra đi không bao giờ gặp lại đã gửi thân vào trùng dương giận dữ đầy nghiệt ngã…Cứ thế Trung Thu luôn khắc khoải trong tôi cuộc tình học trò, tình bạn học chớp mắt đã mấy mươi năm phù du chẳng ai thèm nhớ lại,hơn sáu mươi năm cuộc đời,tôi đón mấy mươi mùa trăng lạnh lẽo,ấm áp lẫn lộn bâng khuâng rồi cũng thế.Chỉ mong ánh trăng vẫn soi rọi cho lòng người an vui, nhân hậu mãi hoài.

11269772_497047630450134_8757715588103148173_o

Cứ đến mùa Trung Thu, tôi lại một mình dong ruổi khắp con đường quen thuộc ngắm nghía các gian hàng bán lồng đèn, bánh trung thu mà vấn vương như kẻ lãng du đời.Mỗi năm,những ánh mắt trẻ thơ vô tư ngày càng như lạc mất…nơi nơi tổ chức đêm hội trăng rằm cho trẻ em giàu, nghèo đều có,chỉ khác là hình thức,chất lượng của chiếc lồng đèn, cái bánh mà trong nhân ấy hội đủ nguyên liệu tuyển chọn cao cấp,những đứa trẻ con nhà giàu no đủ mập mạp quá mức,áo quần đẹp đẽ so với trẻ con nhà nghèo khác xa một trời một vực vì quần áo lem nhem, ốm o, màu da đen nhẻm, tóc vàng khét nắng dính bệt lúc nào cũng đông đúc ồn ào.

201463155553807

Tôi luôn lạc lõng vào những mùa Trung Thu về và cảm thấy mỗi ngày ánh trăng rằm lung linh kia  càng nhạt nhòa hư ảo,nỗi nhớ cứ đong đầy thêm dịu êm sau những đêm mất ngủ,những ngày lang thang biển vắng nghe tiếng sóng rì rào, tiếng gió hòa nhịp của một trời thương nhớ và những con đường, những bờ biển ươm hoài chuyện tình yêu trẻ mãi không già.Mùa Trung Thu nữa lại về…Ai kia còn nhớ hay quên? Đám bạn học thủa nào bao nhiêu đứa nhớ  kỷ niệm cửa lớp sân trường thân yêu là Trung học Thánh GiuSe Vũng Tàu  đã mất tên gọi mấy mươi năm trời lạ lẫm!!!

PHAN THỊ VINH

 

 

 

Uncategorized

VŨNG TÀU BÃI TRƯỚC BÃI SAU

WP_20160326_09_28_21_Pro

Cách nay hơn 60 năm, tôi đã được nếm mùi vị mặn nồng của Bãi Trước với những hàng bàng trăm năm tuổi thân u nần hình dáng cổ quái, hàng bàng thật đẹp vào mùa Thu lá đỏ rợp trời,chưa kể là những quả bàng chín vàng nhặt lên phủi cho khỏi cát, cắn nhẹ lớp cơm vị ngọt đậm, chát chát tỏa hương đặc trưng cũng là điều thích thú của đứa trẻ lâu lâu nhặt được.Lớn lên, học bài “ Nhặt lá bàng”  trong tác phẩm Đôi bạn của nhà văn Nhất Linh đã du tôi mãi vào quãng trời văn chương tươi đẹp, thấm đẫm bao nỗi niềm buồn vui cuộc đời mà bãi biển nơi tôi đang sống có tên gọi Bãi Trước giản dị đến lạ lùng,sau còn có tên gọi Tầm Dương.

Thủa ấy, con đường dài ơi là dài với bước chân bé nhỏ của tôi dặt dìu gió biển muôn vàn giai điệu,xôn xao tiếng lá bàng rơi chao liệng như cánh diều nhỏ nhoi mơ hoài cho thỏa đam mê khi  diều cất cánh bay giữa trời biển rộng.Tôi mơ hàng dừa ven bờ biển nghiêng nghiêng tìm về trong giấc ngủ hệt như lời ru của Bà Nội lúc khuya hè nhọc nhằn cơn ngủ mê những ngày bệnh tật.Tôi cũng mơ mình sẽ bơi ra giữa biển,đắm chìm vào không gian xanh mát ấy rồi làm thơ, hát nhạc yêu đời mà quên cơn đói, quên những vất vả đời thường mệt mỏi phải tìm hoài, tìm mãi con chữ kiến thức sau những giờ ru em, vất vả việc nhà và vật lộn kiếm sống tìm thêm đồng bạc còm cõi nhẹ tênh mà ray rứt.

12022540_555591944595702_3897411298801965268_o

Ừ, Bãi Trước ngày ấy đơn sơ lắm…từ đường Nguyễn Thái Học (Ba Cu bây giờ) cứ một mạch từ Ngã Năm là ra đến nơi, nhìn về bên phải là dẫn ra Bãi Dâu, trên triền núi nổi bật tòa nhà Bạch Dinh sừng sững bây giờ tràn ngập biệt thự, phía biển gọi là Dinh Ông Thượng có khoảng trống rộng đủ đáp trực thăng lên xuống, tiếp giáp với đất liền là dải đá dài hình giống con trâu nằm được gọi là Hòn Ngưu bây giờ là Cáp Treo, nơi đây là bao kỷ niệm vui đùa, hẹn hò, câu cá, bắt ốc…của bao thế hệ học sinh trong đó có tôi.Những con hào sữa béo ngậy vị ngọt thơm tho thiên nhiên bổ dưỡng,thoai thoải ven bờ vài cây bàng xanh mướt lá mùa mưa xen lẫn dăm cây phượng trổ hoa đỏ rực nắng hè.

Ấn tượng với tôi là những chiếc ghe neo đậu, những hàng đá xếp ven bờ theo từng vuông chữ nhật để lưới cá, ngày đó, cá tôm trù phú nuôi sống con người và con người cũng biết ơn, dưỡng nguồn sống ấy rất kỹ càng không phá hủy, đánh bắt cạn kiệt như hiện nay.Biển Bãi Trước lúc đó xanh trong,ít sóng êm ả nhẹ nhàng,người tắm có thể thả ngửa thỏa thích bập bềnh theo sóng nước, có thể ra sâu hơn ngực rồi lặn xuống để ngạc nhiên thấy bầy tép ruốc trong vắt bơi từng đàn khi mùa ruốc về. Ngạc nghiên khi cá đối, cá trích được chài nặng trĩu mỗi lần quăng lưới hoặc mùa rong  tỏa mùi nồng nồng khó quên rồi đem về nhà,phơi khô nấu nước,nấu chè ăn cho mát .

11754479_525287684292795_5268739722601999212_o

Bãi Trước thân thương kéo dài đến hết khu vực Cầu Đá, nơi bến tầu cánh ngầm bây giờ tiếp đó là Bãi Dứa, Ô Quắn nhưng những bãi này không nổi tiếng bằng Bãi Sau tên hoa mỹ là Thùy Vân,Bãi Sau dài hơn 8 km từ chân Núi Nhỏ đến Cửa Lấp, bãi cát vàng óng, sóng cuộn cao vào mùa nước lớn  cho ai kia thích đùa với sóng,nhưng cần thận trọng kẻo bị sóng cuốn nguy hiểm tính mạng như chơi.Bãi Sau, nơi mà dịch vụ du lịch ngày càng phát triển nuôi sống bao thế hệ cư dân,thủa cách nay mấy mươi năm Bãi Sau đứng trên bờ có thể nhìn thấy biển,ngắm mặt trời mọc lúc bình minh đỏ ối nhiều mảng màu thật đẹp.Ở Vũng Tàu có điều rất tuyệt là có thể trong ngày sáng ngắm mặt trời mọc ở Bãi Sau, ngắm mặt trời lặn lúc chiều tà ở Bãi Trước,Bãi Dâu…mấy ai ngắm mà không bâng khuâng về thiên nhiên biển trời hoàn hảo đẹp mê hồn.

Bãi Sau, nhìn phía xa xa là Hòn Bà ,hòn đảo nhỏ vào ngày nước xuống trong tháng có thể lội ra viếng chùa rồi vào dễ dàng, hoặc phóng tầm mắt phía xa là dãy núi biển Long Hải chập chùng biển rộng.Ngày còn đi học,khi được nghỉ giữa giờ là đám học sinh rủ nhau dạo biển, ghé quán Thằng Cuội ăn Yaour hay uống nước chanh đường rồi hẹn hò,sau này có thêm món sữa đá chanh cũng mê hoặc không kém.Phần lớn học sinh nữ ra Bãi Trước đi dọc lên dốc núi là Tịnh Xá Ngọc Bích, chùa Từ Quang lòng thầm nguyện cầu học thông, thi đậu vào mỗi mùa thi hoặc cầu cho ai đó chốn trận tiền an lành trước hòn tên mũi đạn.Và tôi, cũng chẳng khác gì chúng bạn! cũng mộng mơ cầu nguyện, hẹn hò khi trái tim tuổi 16 ngập tràn hoa hồng tình yêu lãng đãng.

1888706_509824595839104_4680235354382135914_n

Bãi Trước, Bãi Sau Vũng Tàu ngày càng thay đổi! Đô thị hóa khắp nơi và tràn ngập du khách đông đúc vào cuối tuần hay lễ hội.Vũng Tàu thênh thang nhiều con đường đẹp mang dáng dấp hiện đại,đẹp lộng lẫy ngày đêm và đông đúc cư dân khắp nơi đổ về sinh sống.Những ngôi trường xưa chỉ còn tên gọi đã được xây lại to rộng hơn,riêng ngôi trường  tôi học suốt 6 năm là trung học Thánh GiuSe Vũng Tàu cạnh ngôi nhà thờ Vũng Tàu cổ kính này mang tên khác: “Nhà Mục Vụ” để dạy Giáo lý sau 30 tháng 4 năm 1975 là trường trung học cơ sở Châu Thành.Ở ngôi trường này có con đường vài trăm mét là đến Bãi Trước đón làn gió biển mặn mà mát dịu.

Tôi vẫn thích Bãi Trước với những bờ kè từ bằng đá chẻ, rồi phủ xi măng cho đến nay lát đá hoa cương bóng loáng, nơi cho tôi ngồi lặng thầm nhìn phía cuối chân trời biển rộng ấy là cuộc tình hò hẹn xa xôi, là tiếng tạm biệt không ai muốn vào những ngày dữ dội của lịch sử.Bãi Trước, Bãi Sau những cây lá ngày xưa giờ mai một cứ là nhói đau mỗi khi hồi tưởng.Chao ơi! Khoảnh khắc kỷ niệm một thời học sinh chìm khuất, một thời tình tan đau thương nhạt nhòa,đám học sinh ngày nào đã bốn phương trời tìm mãi kỷ niệm xưa.

Đang vang trong trái tim tôi giai điệu nhạc nhẹ tênh hoài cảm bạn à.

PHAN THỊ VINH