Uncategorized

BÂNG KHUÂNG BÔNG SÚNG

20232195_852296044925289_7550983306745155734_o

Tháng 7, biết bao điều hợp tan, chia ly đọng về cho hạnh phúc, niềm vui tràn đầy hệt như thiên nhiên tươi đẹp, cây cỏ xanh mướt sau cơn mưa hè mát rượi chứa chan điều nhung nhớ.Thông thường màu tím luôn man mác buồn, gợi trong tâm tư ai đó nỗi niềm kỷ niệm, về quá khứ, hiện tại, tương lai gì thì sắc tím vẫn mênh mông bao vương vấn.Tím có nhiều sắc màu đặc trưng riêng, là màu chủ đạo của bảy sắc cầu vồng, là vùng trời thương thương gieo nỗi niềm man mác  khó nói.Hoa súng có cái tên dân dã đến lạ kỳ, dân dã nhưng trùng với tên của vũ khí chiến tranh : súng đạn, nghe đã giật mình.Vậy nhưng hoa súng dễ thương, nhẹ nhàng mọc lên từ khoảng không gian mặt nước ao hồ, nhẹ nhàng e lệ, không chút kiêu sa, thanh tao như hoa sen,cũng chẳng đến nỗi rẻ rúng như lục bình.

Hoa súng bây giờ còn được mang vào hồ, bình , chậu để khoe sắc nơi trang trại, sân vườn biệt thự, đọ dáng cùng sen, khoe màu cùng sen một thời đẳng cấp.Tại sao lại được đặt tên là hoa súng? Mà không là hoa gì gì đó cho nhẹ nhàng thanh thoát như màu dịu mát của sắc tím, như cánh hoa xòe ra cũng đẹp lạ lùng? Hay chỉ bởi hoa giống hình viên đạn khi chưa nở mà khiến người ta ấn tượng, thậm chí do hoa được đặt do quen từ âm sen sang súng cho quen …? Mà thôi, vẩn vơ gì thì súng cũng có tên rồi, tôi tự trả lời như thế khi gặp đâu đó những bông súng tím nở lẻ loi trên mặt ao, hồ, cọng hoa súng dùng làm rau ăn, nấu lẫu, trộn chua.Hiện nay, hoa súng có nhiều màu không chỉ riêng màu tím mà tôi thường gặp cũng đủ thấy sự phong phú đa dạng của loại hoa này.

cay-hoa-sung_cay-hoa-sung-0

Bông súng chẳng kiêu sa mà đơn sơ như cái tên được đặt, dường như chẳng có cha mẹ nào đặt tên con bằng bông súng, nghe cứ dữ dội, khói lửa chiến tranh phát khiếp.Với tôi, luôn nhớ món bông súng nấu chua, bông súng chấm nước cá kho, và theo đông y thì  bông súng dùng chữa bệnh hiệu quả như có tác dụng giúp làm dịu dục, chống co thắt, an thần, trợ tim, trợ hô hấp, tăng cường sinh lực; thường được sử dụng trong các trường hợp tình dục bị kích thích, di tinh, mộng tinh, mất ngủ, tim đập nhanh, kiết lỵ, tiêu chảy, ho, viêm bàng quang, viêm thận, tiểu buốt, tiểu són, đau lưng, mỏi gối do thận yếu. Các bộ phận của cây Súng còn được dùng làm thuốc thanh nhiệt, chống say nắng, cầm máu. Đặc biệt, nó còn trị hiệu quả chứng co giật ở trẻ, đau lưng mỏi gối, nam bị di tinh hoặc phụ nữ khí hư bạch đới…! vô cùng hữu ích.

Tôi nhìn theo góc độ lãng đãng của kẻ hay mơ mộng thì hoa nào cũng đẹp, cũng có ích, cũng là thảo dược quý từ đời xưa trong đó có bông súng,tôi cũng thích gọi bông súng theo miền Nam giản dị, dân dã, ngon đến mềm lòng những ai đi xa lâu ngày trở về miền Tây sông nước, ngắm bông súng ngút ngàn sắc tím, thưởng thức món ngon đặc trưng từ loại bông này mà nhớ mà thương kỷ niệm, rồi từ đó sáng tác văn, thơ, nhạc, họa theo cảm xúc của mình.Nếu bạn có chút kỷ niệm nào đó về bông súng thì bạn sẽ nhớ hoài, nhớ đôi khi chẳng để làm gì, nhưng có một cõi riêng để nhớ  chẳng tuyệt vời mộng tưởng khi giây phút nào đó chìm vào giấc mơ mênh mông, chìm vào ký ức một thời thương nhớ chứ?

Bông súng, cái tên ấy nhẹ tênh như cánh diều chao liệng vào mùa gió thổi trên bạt ngàn đồng lúa xanh mướt, ngút ngàn hòa sắc tím lẻ loi chiều hò hẹn của đôi lứa yêu nhau,của phút bình yên không tiếng súng ầm vang thời chiến tranh khói lửa. Tình yêu vẫn đến diệu kỳ như hương thơm của lúa, như sắc màu của hoa, lãng đãng lục bình trôi đợi chiều về cho hoàng hôn màu tím.Khi ta già đi, kỷ niệm thơ ấu, trẻ trung tìm về cứ thế nhạt nhòa ẩn hiện,tất cả trang thơ, ý nhạc, văn chương mê mải như lời ai kia thầm thì hẹn hò giờ đã là khoảng trống hư không.Rồi chợt nhớ đến bao nhiêu gương mặt, bao nhiêu khát vọng, mơ ước giờ chỉ còn là dĩ vãng mà buồn tênh.

hoa-sung-4

Ừ, bỗng dưng sao tôi nhớ về tuổi thanh xuân đến lạ lùng, ngày ấy làm gì có được những suy tư, nghĩ ngợi chín chắn, già dặn như bây giờ mà tất cả là sự thoáng qua, sự đơn giản như nụ cười ngày ấy cười để vui, cười để chỉ để cười mà không thể biết có ai kia mắt chợt buồn khi ta trả lời không…biết.Vậy đó, những ngây dại ngày nào không thể hiểu nổi vì sao, để rồi cứ quẩn quanh khi lớn lên, già đi, giòng đời trôi nổi.Những tình cảm ấy khó quên đến khôn cùng, rồi hoài nhớ mênh mang ray rứt chỉ bởi tánh tôi hay nhạy cảm, việc gì cũng trăn trở ưu tư, luôn ái ngại mình làm đau người khác dù ai đó nhẫn tâm nghiệt ngã.

Đời phù du như cành bông súng kia khi rời nước là héo thật nhanh, giống kiếp người trăm năm  rồi cũng chẳng được gì? Trong vòng xoáy thân phận lợi danh, danh lợi, thân bông súng chẳng được ngợi ca như các loài hoa quý khác cũng rực rỡ vươn cao, rực rỡ lung linh đón ngày mới đẹp, phục vụ món ngon đến con người.Như vậy là có ích biết bao ẩm thực của con người, chưa kể sắc màu tím biếc, chập chờn trong gió giữa trưa hè in bóng xuống mặt hồ phẳng lặng khiến hồn ta thanh thoát, nhẹ nhõm là quý biết bao rồi.

hinh-anh-dep-hoa-sung-6

Tôi chỉ biết cám ơn đời, cám ơn cuộc sống bao điều kỳ diệu và những trái tim nhân hậu chung quanh luôn sưởi ấm giá băng, lạnh lẽo thân phận kiếp người khốn khổ.Cám ơn các bạn những bồ tát bao la tình thương mến thương như loài bông súng kia, là ai trong xã hội cũng sống đẹp, sống hiền hòa bao dung cho đời đơm bông, kết trái hạnh phúc.Bông súng vì sao bâng khuâng đến nao lòng?

PHAN THỊ VINH

 

 

Uncategorized

CHIỀU MƯA THÁNG BẢY

15094838_720555064766055_7016110510147335245_n (1)

Không hiểu vì sao tháng bảy năm nay Vũng Tàu mưa hơi ít, cứ chiều thì vần vũ chuyển những tầng mây đen về khắp bầu trời rồi mưa nhẹ tênh,gió im bặt, mưa vừa vừa khiến tôi đỡ sợ về sự ngập nước đường đi,về bao điều khó nói của những cơn mưa tháng trước dữ dội đầy sợ hãi,đường Vũng Tàu có nhiều nơi ngập cũng khiến cư dân sợ dù chỉ một giờ sau, thoát nước đã yên ổn! Riêng tôi, mưa ít hay nhiều gì đều sợ thể hiện sự biến đổi khí hậu bất thường, sự nổi giận của thiên nhiên mà từ hồi thời đi học lớp một Thầy Cô đã dạy,cảnh báo con người về gìn giữ môi trường.Ừ, thủa ấy, bọn trẻ chúng tôi đã biết về không chặt phá rừng,không xả rác bừa bãi, không bắt tôm cá cạn kiệt,không nhiều thứ được nhắc nhở đến thuộc lòng từ thủa bé thơ.

Vậy đó, tuổi thơ lớn lên trong sự dạy dỗ chu đáo của Bà, của mẹ, của Thầy,Cô, Nhà trường…dạy làm người từ khi còn bé xíu, biết yêu thương súc vật, biết kính trên, nhường dưới, biết không làm điều sai trái…mỗi ngày được dạy từ các câu chuyện kể hay, dạy đạo hiếu,lễ phải trái ở đời.Có lẽ đọc đến đây, các bạn sẽ ngạc nhiên vì sao tôi lòng vòng, khó hiểu những chuyện xưa như trái đất,thậm chí khó chịu vì từ lâu dường như ai cũng đã quên để vượt đèn đỏ mà không hề e ngại, xả rác bừa bãi mà xem là chuyện bình thường,làm điều gian dối mà nghĩ rằng đúng rồi đổ tại ông trời.Dù gì thì ngày nay ít có người nhớ đến câu: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” rồi: “Mình vì mọi người, mọi người vì mình”.Tất cả được xem xưa như cổ tích.

14333138_1571282103180289_8723107151618970900_n

Với tôi, lúc nào cũng ngắm trời biển rộng, ngắm cảnh vật thay đổi đến chóng mặt từ biển, núi, rừng chỉ hơn 60 năm ở đất Vũng Tàu, vùng đất được xem là du lịch đầu tiên của Việt Nam với cái tên Việt hóa: Ô Cấp, thủa Vũng Tàu hoang sơ đúng nghĩa: Rừng vàng, Biển bạc nuôi sống cư dân ngọt ngào ấm áp, ngày đó người Vũng Tàu chân chất dễ thương đa phần sống bằng nghề biển.Ngày tôi đi học, ngôi trường mẫu giáo ở gần Nhà Thờ Tin Lành bây giờ rồi đến Tiểu học là Trường Nữ Vũng Tàu là trường Tiểu học Hạ Long ngày nay.Từ nhà đến trường, tôi luôn đi bộ trên đường Lê Lai, Lý Thường Kiệt như buổi rong chơi, thể dục cùng đám bạn .

Mỗi khi nhắc lại chuyện xưa, tôi luôn bồi hồi nhớ nhiều đến những con đường, hàng cây che bóng mát vươn cao thẳng tắp xòe cành che bóng mát, nhớ tiếng rao hàng với những món ngon: Xôi lá cẩm,xôi vò.Món bún riêu cua thơm phức, bánh bèo, bánh khọt,bánh mỳ thịt, bánh mỳ bì, cá trích sốt cà quyến rũ cái bụng sáng sớm.Đường đến trường của tôi mỗi ngày dù vội vã nhưng tôi vẫn không quên ngắm và hít thở không khí sớm mai trong lành mát rượi, ngắm những tia nắng sớm mai lung linh chiếu qua kẽ lá, tiếng chim ríu rít trên cao, hương hoa sao thơm ngọt dịu.Tất cả du tôi đắm chìm vào nỗi mộng mơ  đời cổ tích,yêu sự đạo nghĩa,lý lẽ phải trái mà mình được học.

15109385_720555194766042_6620037973018736564_n

Điều gì xảy ra trong tương lai, đến với cuộc đời mỗi người luôn là ẩn số bí hiểm chẳng ai có thể biết, đoán trước?Tôi cũng vậy, cuộc đời thăng trầm cuốn xoáy giòng chảy đến tận cùng đến ngày già đi, tôi thảng thốt biết mình lạc lõng với dòng chảy thời gian,lạc lõng vì đời may rủi chơ vơ,điểm lại, bạn bè ngày đi học đứa nào cũng một phận đời riêng, thành đạt, thất bại, đau thương, hạnh phúc không ai giống ai,giống như thời tiết bốn mùa, nắng rồi mưa, dãi dầu chìm khuất. Kỷ niệm tháng bảy mấy mươi năm trước dường như tôi đã sắp quên, quên ngày chia tay mưa gió cuồng nộ thủa nào ven chân núi nhỏ, quên mất vị của ly sữa chanh đá nồng thơm và sự buốt lạnh vì biết lần chia tay này là rất khó có ngày gặp lại.

Gần 45 năm, cứ mỗi năm tôi cộng thêm kỷ niệm để mong quên kỷ niệm mà không thể. Kỷ niệm ấy vào một chiều mưa chẳng có lời gì để nói gieo mãi trong tôi niềm day dứt vì sao ngày ấy mình cứ lặng im? Rồi bỗng giận mình khi ngắm cành hoa Tigon hồng nhạt đến nao lòng…sự chân chất đến vỡ vụn ấy khiến đắng lòng như câu hát rong một đời tôi tìm mãi tìm hoài vào mỗi chiều mưa tháng bảy, vào những lúc thật buồn lang thang chìm vào nước mưa lạnh toát buồn tênh.Đời cũng thật lạ, lạ đến vô cùng cho bất cứ ai đợi chờ người ra đi không hẹn ngày trở lại, ngày chia tay không vơi một ngụm nước vừa chua, vừa ngọt không còn vị mát lạnh của đá rịn mồ hôi ngoài thành ly không thể xóa mờ.

17757244_795736910581203_8653106790271813359_n

Ừ, đã có bao nhiêu áng văn, thơ day dứt về kỷ niệm chia xa không gặp lại? đợi chiều mưa tháng bảy mà nhớ, mà thương? Riêng tôi, vẫn lặng lẽ tìm về nơi ấy, nghe biển thét gào, nghe mưa rơi không dữ dội mà day dứt mà hát nhẩm trong bờ môi câu hát cuộc hò hẹn xa vời mất tăm mấy mươi năm rồi khó quên đến lạ.Mưa? trời không có nắng. Mưa ru mãi điều buồn không thể tìm quên và cứ thế khiến đời đa đoan,tại sao? Khi tôi cảm thấy mình cứ muốn điều kỳ diệu như loài chim hải âu biết hát lời tình yêu cho con tàu quay trở lại bến bờ,cho ai đó biết điều gì mình đã gặp!

Nắng chấp chới, mưa đã tạnh…Trời ơi, mưa chiều tháng bảy cứ thế nhớ mãi nhớ hoài trong tôi. Bạn ơi!

PHAN THỊ VINH