CHIỀU MƯA THÁNG BẢY

15094838_720555064766055_7016110510147335245_n (1)

Không hiểu vì sao tháng bảy năm nay Vũng Tàu mưa hơi ít, cứ chiều thì vần vũ chuyển những tầng mây đen về khắp bầu trời rồi mưa nhẹ tênh,gió im bặt, mưa vừa vừa khiến tôi đỡ sợ về sự ngập nước đường đi,về bao điều khó nói của những cơn mưa tháng trước dữ dội đầy sợ hãi,đường Vũng Tàu có nhiều nơi ngập cũng khiến cư dân sợ dù chỉ một giờ sau, thoát nước đã yên ổn! Riêng tôi, mưa ít hay nhiều gì đều sợ thể hiện sự biến đổi khí hậu bất thường, sự nổi giận của thiên nhiên mà từ hồi thời đi học lớp một Thầy Cô đã dạy,cảnh báo con người về gìn giữ môi trường.Ừ, thủa ấy, bọn trẻ chúng tôi đã biết về không chặt phá rừng,không xả rác bừa bãi, không bắt tôm cá cạn kiệt,không nhiều thứ được nhắc nhở đến thuộc lòng từ thủa bé thơ.

Vậy đó, tuổi thơ lớn lên trong sự dạy dỗ chu đáo của Bà, của mẹ, của Thầy,Cô, Nhà trường…dạy làm người từ khi còn bé xíu, biết yêu thương súc vật, biết kính trên, nhường dưới, biết không làm điều sai trái…mỗi ngày được dạy từ các câu chuyện kể hay, dạy đạo hiếu,lễ phải trái ở đời.Có lẽ đọc đến đây, các bạn sẽ ngạc nhiên vì sao tôi lòng vòng, khó hiểu những chuyện xưa như trái đất,thậm chí khó chịu vì từ lâu dường như ai cũng đã quên để vượt đèn đỏ mà không hề e ngại, xả rác bừa bãi mà xem là chuyện bình thường,làm điều gian dối mà nghĩ rằng đúng rồi đổ tại ông trời.Dù gì thì ngày nay ít có người nhớ đến câu: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” rồi: “Mình vì mọi người, mọi người vì mình”.Tất cả được xem xưa như cổ tích.

14333138_1571282103180289_8723107151618970900_n

Với tôi, lúc nào cũng ngắm trời biển rộng, ngắm cảnh vật thay đổi đến chóng mặt từ biển, núi, rừng chỉ hơn 60 năm ở đất Vũng Tàu, vùng đất được xem là du lịch đầu tiên của Việt Nam với cái tên Việt hóa: Ô Cấp, thủa Vũng Tàu hoang sơ đúng nghĩa: Rừng vàng, Biển bạc nuôi sống cư dân ngọt ngào ấm áp, ngày đó người Vũng Tàu chân chất dễ thương đa phần sống bằng nghề biển.Ngày tôi đi học, ngôi trường mẫu giáo ở gần Nhà Thờ Tin Lành bây giờ rồi đến Tiểu học là Trường Nữ Vũng Tàu là trường Tiểu học Hạ Long ngày nay.Từ nhà đến trường, tôi luôn đi bộ trên đường Lê Lai, Lý Thường Kiệt như buổi rong chơi, thể dục cùng đám bạn .

Mỗi khi nhắc lại chuyện xưa, tôi luôn bồi hồi nhớ nhiều đến những con đường, hàng cây che bóng mát vươn cao thẳng tắp xòe cành che bóng mát, nhớ tiếng rao hàng với những món ngon: Xôi lá cẩm,xôi vò.Món bún riêu cua thơm phức, bánh bèo, bánh khọt,bánh mỳ thịt, bánh mỳ bì, cá trích sốt cà quyến rũ cái bụng sáng sớm.Đường đến trường của tôi mỗi ngày dù vội vã nhưng tôi vẫn không quên ngắm và hít thở không khí sớm mai trong lành mát rượi, ngắm những tia nắng sớm mai lung linh chiếu qua kẽ lá, tiếng chim ríu rít trên cao, hương hoa sao thơm ngọt dịu.Tất cả du tôi đắm chìm vào nỗi mộng mơ  đời cổ tích,yêu sự đạo nghĩa,lý lẽ phải trái mà mình được học.

15109385_720555194766042_6620037973018736564_n

Điều gì xảy ra trong tương lai, đến với cuộc đời mỗi người luôn là ẩn số bí hiểm chẳng ai có thể biết, đoán trước?Tôi cũng vậy, cuộc đời thăng trầm cuốn xoáy giòng chảy đến tận cùng đến ngày già đi, tôi thảng thốt biết mình lạc lõng với dòng chảy thời gian,lạc lõng vì đời may rủi chơ vơ,điểm lại, bạn bè ngày đi học đứa nào cũng một phận đời riêng, thành đạt, thất bại, đau thương, hạnh phúc không ai giống ai,giống như thời tiết bốn mùa, nắng rồi mưa, dãi dầu chìm khuất. Kỷ niệm tháng bảy mấy mươi năm trước dường như tôi đã sắp quên, quên ngày chia tay mưa gió cuồng nộ thủa nào ven chân núi nhỏ, quên mất vị của ly sữa chanh đá nồng thơm và sự buốt lạnh vì biết lần chia tay này là rất khó có ngày gặp lại.

Gần 45 năm, cứ mỗi năm tôi cộng thêm kỷ niệm để mong quên kỷ niệm mà không thể. Kỷ niệm ấy vào một chiều mưa chẳng có lời gì để nói gieo mãi trong tôi niềm day dứt vì sao ngày ấy mình cứ lặng im? Rồi bỗng giận mình khi ngắm cành hoa Tigon hồng nhạt đến nao lòng…sự chân chất đến vỡ vụn ấy khiến đắng lòng như câu hát rong một đời tôi tìm mãi tìm hoài vào mỗi chiều mưa tháng bảy, vào những lúc thật buồn lang thang chìm vào nước mưa lạnh toát buồn tênh.Đời cũng thật lạ, lạ đến vô cùng cho bất cứ ai đợi chờ người ra đi không hẹn ngày trở lại, ngày chia tay không vơi một ngụm nước vừa chua, vừa ngọt không còn vị mát lạnh của đá rịn mồ hôi ngoài thành ly không thể xóa mờ.

17757244_795736910581203_8653106790271813359_n

Ừ, đã có bao nhiêu áng văn, thơ day dứt về kỷ niệm chia xa không gặp lại? đợi chiều mưa tháng bảy mà nhớ, mà thương? Riêng tôi, vẫn lặng lẽ tìm về nơi ấy, nghe biển thét gào, nghe mưa rơi không dữ dội mà day dứt mà hát nhẩm trong bờ môi câu hát cuộc hò hẹn xa vời mất tăm mấy mươi năm rồi khó quên đến lạ.Mưa? trời không có nắng. Mưa ru mãi điều buồn không thể tìm quên và cứ thế khiến đời đa đoan,tại sao? Khi tôi cảm thấy mình cứ muốn điều kỳ diệu như loài chim hải âu biết hát lời tình yêu cho con tàu quay trở lại bến bờ,cho ai đó biết điều gì mình đã gặp!

Nắng chấp chới, mưa đã tạnh…Trời ơi, mưa chiều tháng bảy cứ thế nhớ mãi nhớ hoài trong tôi. Bạn ơi!

PHAN THỊ VINH

 

Advertisements

One thought on “CHIỀU MƯA THÁNG BẢY

  1. ” Gần 45 năm…” Bao nhiêu ” Chiều mưa tháng bảy ” ? Chỉ có một ” Buổi sáng bình yên ” . ĐỜI THẬT LẠ , LẠ VÔ CÙNG …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s