CHUYỆN HẸN HÒ XƯA CŨ

Cách đây hơn bốn mươi năm, chúng ta là những đứa học trò tuổi vừa mới lớn,trái tim bỗng một buổi sớm mai ngủ dậy rung động bồi hồi vì những lời thư tỏ tình chuyển sang hẹn hò …Mà hẹn hò phức tạp gì đâu?  chỉ là một góc quán nước ven đường, một chốn kè ven biển của Bãi trước , Bãi sau, “thanh thiên bạch nhật” .Hai đứa gặp nhau nói toàn chuyện trời xanh mây trắng, biển tại sao có sóng? Núi lớn núi nhỏ có tự bao giờ!Vậy mới buồn cười.

Tai họa là nếu chuyện hẹn hò mà rò rỉ có thêm đám bạn biết chỉ có mà chết đứng!!!bởi theo sau ta là đã có chúng xuất hiện không mời mà đến , tinh quái dễ thương đúng hẹn thay nhân vật chính tự bao giờ.Trong tình huống ấy chỉ có cười trừ là chắc cú, đố kẻ nào dám động thủ vớ vẩn, hậu quả sẽ  khôn lường.

Vậy đó , có trường hợp ta hẹn với người ấy nhưng hơi yếu bóng vía, liền rủ theo một đứa bạn tâm phúc  cho yên tâm. Trời, thế là đứa bạn lại rủ thêm …rủ thêm một “ lũ” .Người ấy chỉ có nước méo mặt chi trả chầu nước , hoặc ngồi cười trừ mà lòng nóng như lửa đốt do những tia nhìn dò xét của lũ học trò chỉ chăm chăm dò xét quan sát đối tượng hệt như trinh thám. Híc,tuổi học trò thời ấy xem chuyện yêu đương thánh thiện lắm , đố dám nghĩ ngợi linh tinh, cùng lắm là cái nắm tay cũng đủ làm cho ta “ chết cửa tứ ” nghĩ rằng tình yêu đã chắp cánh thiên thần tự kiếp nào, cái nắm tay mềm mại này đơn giản như thế nhưng ta ấn tượng thật nhiều, đêm về ngủ mơ và tưởng tượng thật nhiều mộng đẹp

Rồi những buổi ta và người ấy hẹn hò học cùng nhau ngoài giờ lên lớp,những dòng thơ, văn , phương trình toán học gieo thêm vào lòng ta niềm cảm phục, con trai thường giỏi toán, con gái giỏi văn rồi cứ thế dần trôi thời gian…cũng là lúc chúng ta xa mất tuổi trẻ , xa tuổi học trò mênh mông nỗi nhớ, chân bước vào đời mà trái tim còn chếnh choáng men say của cuộc tình thời trung học ,của nỗi nhớ các cuộc hẹn hò thương thương mỗi mùa phượng nở ,những cuộc hẹn hò khi ấy chỉ sau ngày thi căng thẳng, sau một buổi học được về sớm , các bạn khác thế nào thì có trời mới biết, Nhưng thật sự, sau mấy mươi năm , ngoảnh lại thì chuyện hẹn hò thời đi học của chúng ta ngày ấy thật quý , nó như những bông hoa thơm nhiều thi vị cho cuộc sống học trò man mác mộng mơ , cuối cùng chỉ là kỷ niệm,kỷ niệm  xa lơ xa lắc cho đời chúng ta có dịp mà hoài niệm khi tuổi xế về chiều .

Cũng có những buổi hẹn hò không chỉ có hai người mà là cả đám! Tất cả hẹn nhau đi đến một trường mồ côi làm công tác xã hội,từ thiện,lao động …chỉ cần nhìn nhau đã là tất cả, là hạnh phúc lắm lắm, ta có thể ngồi sau lưng “ hắn ” và chiếc xe đạp như quên sức nặng , dẫu ngược gió cũng chẳng bao giờ nghe “ hắn” thở than mới lạ.Cũng có những buổi hẹn hò chỉ để im lặng sẻ chia khi ta hoặc người ấy gặp một biến cố buồn nào đó, hoặc chỉ để gặp mà không biết để làm gì!!!  Hoặc hẹn hò chỉ để đỡ nhớ mà thôi .Ngày ấy sao mà lâng lâng thương biết mấy cho vừa bạn nhỉ? Sau mấy mươi năm, mấy mươi năm đời ta cũng có biết bao nhiêu cuộc hẹn hò, biết bao nhiêu lần tim ta xao động???Có dịp nhớ về những hẹn hò xa xưa khi tuổi ta chỉ vừa độ mộng mơ, ta mới cảm nhận , hiểu được  rằng : Ngày ấy đẹp không có gì so sánh nổi, dễ nhớ lẫn khó quên, gieo mãi vào trái tim già nua của chúng ta hiện nay : thương biết mấy cho vừa những cuộc hẹn hò đã là kỷ niệm.

PHAN THI VINH