CHUYỆN THỜI ĐI HỌC

 

Con đường từ nhà tôi đến trường cách nay hơn 40 năm so với bây giờ khác nhau xa lắc,tôi có thể đi trên đường Nguyễn Thái Học( giờ là đường Ba Cu) rồi rẽ trái sang đường Lê Lai hoặc đi thêm một đoạn rồi rẽ vào đường Lý Thường Kiệt,thậm chí đi xa hơn nữa sẽ gặp đường Trần Hưng Đạo rẽ trái… đều dẫn đến trường thoải mái.Tuy nhiên, tôi thích đi trên đường Trần Hưng Đạo vì có nhiều cây sao tỏa hương thơm ngát, đường rộng và dài nhất Vũng Tàu ngày ấy nên mới có câu : “ Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo ?” thấy cũng có lý, sau này lên đại học ở SàiGòn, tôi cũng thấy đường Trần Hưng Đạo Sài Gòn còn dài, rộng hơn nhiều! Đi mệt phờ trên chiếc xe đạp cũ!!!

Vũng Tàu nhỏ bé, thân thương vào mỗi buổi sáng chân bước đến trường luôn gieo trong tôi bao niềm cảm xúc văn thơ dào dạt, đôi guốc đơn sơ chạm khẽ trên đường những tiếng vang đều đặn nhịp nhàng theo từng ngày tôi lớn lên, tà áo dài trắng thướt tha tạo dáng để bất kỳ đứa học sinh nữ nào cũng cảm nhận thấy mình đẹp,yểu điệu thục nữ và dĩ nhiên làm “Xốn xang đôi mắt”, thổn thức  trái tim bao chàng trai thời ấy là vậy.Tiếc thay những vầng thơ hoa mộng dạt dào nay mai một không còn hoặc nếu có cũng chỉ len lén gửi cho người rồi dấu kín cho riêng đôi ta làm gì có chuyện dám công khai khoe trên “Internet” tèm lem như bây giờ.Hic,chưa kể đến chuyện chân bước cuống quýt khi có ai kia xuất hiện dõi bước theo cùng đủ làm trái tim mình ngộp thở rồi tưởng tượng lung tung.

Đường đến trường ngày xưa mỗi chiếc lá rơi là mỗi câu thơ viết vội, mỗi bước chân đi là thổn thức nhịp tim rộn ràng xao xuyến, mỗi tà áo dài gặp gió tung bay là một nét yêu thương e ấp lặng thầm khó nói nên lời là vậy!Tất cả cảm xúc ngây thơ này tôi dám bảo đảm là trăm đứa học trò đứa nào cũng như nhau khi bây giờ sau hơn nửa thế kỷ đã qua tôi thầm nhớ lại.Ngày đi học, bọn con gái cũng lén ngắm con trai chung trường, chung lớp, ngắm rồi cũng nhớ nhớ, thương thương lãng đãng mà e ấp dấu kín chứ không thể tự nhiên táo bạo như thời nay…Tất nhiên phái nữ cũng tan nát trái tim khi người ấy cặp với nàng khác không phải là mình!!!Có hàng vạn, hàng triệu nguyên nhân khiến những cuộc tình thời cắp sách ấy tan như bong bóng xà phòng  khi cánh cửa đại học mở ra hoặc ngưỡng cửa cuộc đời  phía trước đầy ắp thử thách gian nan  dành cho những cánh chim non nớt dại khờ.

Hơn 40 năm sau, tôi thảnh thốt nhìn lại khi tóc đã hoa râm, chân trần đã mỏi!Những biến động đời mình chìm khuất,chuyện bảng đen, phấn trắng, khung cửa lớp, cổng trường chợt quay về khi đêm trường vắng lặng, lúc bôn ba tạm yên cứ réo gọi trong hồn tôi sâu thẳm những ước mơ ngày đi học, bạn bè trang lứa do biến động cuộc đời làm tứ tán khắp nơi:

“Lạc mất nhau, nhớ, quên một thủa

Chẳng còn gì ngoài nuối tiếc xa xôi…

Tôi vội vã như chưa từng vội vã

Gặp bạn bè cho thương nhớ đầy vơi!

Thế là những lần gặp mặt đông đủ, những buổi gặp mặt vài đứa bạn thân chỉ để tâm tình nhắc chuyện chung lớp, chung trường, những giờ lên lớp buồn vui đã trở thành kỷ niệm,nhắc để nhớ lại rồi cười vui cho xóa bớt nếp nhăn thời gian đã hằn sâu trên mặt, nhắc để tìm  khung trời kỷ niệm đẹp tựa gấm hoa mà suốt quãng đời ta không thể nào quên giờ sống lại.

Trước mặt tôi là Lương Hữu Phước chủ Blog chungmotmaitruong và mái tóc bạc không thèm tân trang, chứng tỏ một thời nhọc nhằn đã qua cùng những câu chuyện vui ở quán cà phê mà Phước kể khiến tôi thấy vui sau những ngày vùi đầu làm việc bên máy tính.Gương mặt hiền hòa và tấm lòng vì bạn bè của Phước đã chia sẻ đến tất cả các bạn đúng mực, chân tình đủ làm trái tim của những đứa bạn nay đã già gần với nhau thêm.Rồi tiếng chuông điện thoại gọi của Mai Yến hẹn đi uống cà phê, gọi đi gặp mặt cứ làm tôi thích thú, dĩ nhiên tôi luôn nhờ Mai Yến những chuyện bất kỳ cho việc họp mặt vẫn được chấp thuận thoải mái…cứ nhìn gương mặt tươi cười ấy, tôi nào biết được những lo âu riêng tư mà Mai Yến đã và đang đối mặt!Rồi Trần Yến, đã có bao nhiêu giông bão cuộc đời đến với bạn mà tôi chưa thấu hiểu? Chưa kể những bạn khác ngày xưa chung lớp, chung trường giờ đây mỗi đứa đều có những cuộc sống khác nhau, vui, buồn, sướng, khổ rồi cũng đến tuổi hoàng hôn cuối cùng thì tạm biệt cõi trần tạm bợ sang kiếp khác là xong.

Đêm về khuya, tôi lại  ngập chìm trong cảm xúc lãng đãng về tình bạn, tình đời! những gương mặt bạn bè lại nhớ nhớ, quên quên, những câu chuyện đùa nghịch thời đi học như leo cổng trường, cột tà áo dài nhau,dấu vở…giờ nghĩ lại thấy vui chi lạ.Trời ơi,thoảng đâu đây tiếng ve cuối mùa hạ đã thưa thớt dần,thêm một mùa hè tôi chia tay năm lớp 12 thủa nào chỉ còn là hoài niệm xa vời.

PHAN THỊ VINH

 

 

Advertisements