CÓ NHỮNG KHOẢNG TRỜI RIÊNG

16387319_760432960778265_5644285897951310623_n

Vũng Tàu, vùng đất biển, núi, rừng, sông và những cư dân sống hiền hòa như đếm,có lẽ vì họ ngày đêm tiếp xúc với biển trời bao la, khoáng đạt,tiếp xúc với con sóng biển mặn vị mồ hôi, các loài tôm, cua, sò, ốc…thậm chí dã tràng bé bỏng cùng những hạt cát li ti được vo tròn tan dần trong nước biển mỗi khi sóng vỗ bờ.Cứ thế Vũng Tàu có bình minh khi mặt trời sáng rực tỏa sáng ở Bãi Sau, lấp loáng sau Núi Nhỏ nếu bạn đang ở Bãi Trước.Rồi khi chiều buông, từ Bãi Trước đến Bãi Dâu bạn sẽ đón hoàng hôn sắc màu kỳ thú đẹp huyền hoặc đến lạ lùng.

Đời người cũng vậy,sáng, trưa, chiều, tối dần trôi theo thời gian 24 giờ của ba vạn sáu ngàn ngày trăm năm một kiếp người.Tôi cũng không ngoại lệ, vương vấn từ khi biết ngắm ánh mặt trời lên cao phía sau đỉnh Núi Nhỏ và thật nhanh chìm xuống biển Bãi Trước với muôn màu kỳ ảo.Sau này lớn hơn, chân trần đến Bãi Sau vào sớm tinh mơ để ngắm được bình minh có mặt trời mọc lên lạ lẫm,từ sâu trong suy nghĩ và thực tế, tôi biết ánh mặt trời bình minh đẹp, sáng chói hơn hoàng hôn rất nhiều, hệt như tiếng khóc của trẻ thơ khi chào đời bao giờ cũng tươi tắn, vui mừng hơn nụ cười của ai đó khi tuổi hoàng hôn.

Lan man như vậy để tôi dẫn dắt vào điều mà ai cũng ngại nêu cảm nhận về hoàng hôn đời người theo quan niệm xưa xa lắc: Già rồi còn lo gì chuyện tương lai? Để ai đó ở ẩn, sống êm ả, ẩn dật chờ mặt trời khuất sau mặt biển kia là xong! Ơi Trời…buồn đến thế ư khi câu nói : Sanh,lão, bệnh, tử ăn sâu vào cái triết lý quái quỷ của bao người mà sao chẳng nghĩ về kiếp người ở chặng đường nào cũng vui mà ám ảnh bởi câu: Trần có vui sao chẳng cười khì?.Với tôi, kiếp người thế nào cũng vui, lạc quan mà sống rồi sẽ qua thôi để chẳng riêng ai giống ai số phận, cuộc sống giống nhau như khuôn đúc thì mới là cuộc đời, mới là thế giới muôn màu lạ lẫm.

15220216_728108947344000_971976564163874772_n

Hơn 60 năm, so với tuổi 100 thì tôi còn quá trẻ để ngẫm sự đời so với các bậc cao niên khác rồi triết lý vẽ vời, tuy nhiên tôi vốn mơ mộng lãng đãng về những điều được gặp, được chia sẻ từ  nhiều phía,từ nhiều thân phận mà tôi biết, cảm xúc riêng của trái tim bộc lộ ra ngoài,miễn cảm xúc hay suy nghĩ gì về góc khuất mà đã lâu tôi được nghe triết lý từ số đông người: “Ai cũng có góc khuất, tay phải và trái để sống cho cái bóng đen của mình!”.Càng lớn tuổi hơn, tôi càng hiểu để yêu thương những điều tốt đẹp, lạc quan sẽ hạnh phúc nhiều so với niềm đau, nỗi buồn mà cố gắng vượt qua như lời Ba tôi khuyên bảo.Và tôi luôn phải cố để không ưu tư, khốn khổ vì nỗi đau trong đời mình gặp phải.

Quả thật, rồi cuộc sống buồn vui là vậy khi cuộc đời tôi được gặp gỡ, chia sẻ, hiểu một chút tấm lòng của chị dấu kín trong sự lạc quan ấy là nghị lực, là những đau thương của thời đấu tranh tù đày đã vượt số phận bệnh tật khi tuổi thất thập, chị cười không tươi như xưa vì bây giờ bờ môi xinh đẹp ấy đã méo hơn một chút. Sau lần trọng bệnh,vượt qua căn bệnh dữ một bên tai của chị đã không còn nghe được lời yêu thương, giai điệu thân tình của đời chìm nổi, tất cả chị nghiêng vành tai bên kia để nghe rõ cũng đủ thoải mái.Qua chị, tôi thấy mình bé nhỏ cả về sức vóc lẫn ý chí kiên cường, niềm lạc quan lúc nào cũng rộn rã…và gặp chị ở thời điểm hơn thất thập không ai có thể biết về chị với một quá khứ tuyệt vời thấm đẫm khát vọng.

Một chị nữa thì thoải mái, tấm lòng bao la có đức lang quân mà anh có thể kể về chuỗi ngày nuôi chị lúc sinh con, chăm ba con gái dễ thương, xinh đẹp, tài năng lớn lên từng ngày. Khi còn làm việc, chị như con tàu vượt sóng ra khơi với những cánh buồm không mệt mỏi để giúp chị em an lành,hạnh phúc.Sau nghỉ hưu, chị vui cùng mái ấm, trang trại mà những loại cây trái thật đặc biệt luôn được chị chia sẻ đến mọi người khi vào mùa. Điều đặc biệt, chị có những tài năng riêng về kiến trúc mà khi hỏi ra tôi vô cùng bái phục vì khả năng xây dựng là do chị có gien từ ba mình, một thầu khoán nổi tiếng ở Vũng Tàu xa xưa. Bên chị, tôi quý tấm lòng chị bao la, nhân hậu,yêu thương đến mọi người.

14333138_1571282103180289_8723107151618970900_n

Chị nữa thì chỉ cười mỗi khi tụ họp, thoải mái, an lành như tên của chị, một trong các đức tính : Công, dung, ngôn, hạnh mà ông bà mình mong muốn con gái đạt thành.Tôi ít có dịp tiếp xúc với chị,chỉ biết vào những lần tụ họp sau này mà lần nào về cũng cứ bâng khuâng khi một lần chị mời dự đám giỗ mà tôi không đến được.Cuộc sống là vậy,thành đạt, hạnh phúc không ai giống ai nhưng biết chị an vui, bình yên khi tuổi cao là hạnh phúc…nhẹ nhàng như thế khiến tôi cảm phục là mình còn phải học nhiều về điều thân yêu, vỗ về ấm áp cho đời mình ý nghĩa.

Một chị nữa ốm yếu mong manh, nói nhẹ như hơi thở chia sẻ về bao điều trong cuộc sống, gắn bó với đời,với yêu thương cạnh hai con gái ngoan hiền,nghĩ đến chị! Tôi thật sự thấy mình còn xa lắm một nếp sống an vui,thanh thản để rũ bỏ sân si ngộ ra điều lạ lẫm của kiếp người mà ai đó đều muốn đạt đến nhưng khó vô cùng.Chị sống nhẹ nhàng,có không của cuộc đời dường như không còn ranh giới,thoải mái hay đau khổ gì thì cũng đến tận cùng nỗi đau của lời ru yêu thương tình mẹ.Chị cứ nhẹ nhàng vẫn không xóa hết nét ưu tư hằn trên gương mặt, trên bàn tay,dáng gầy và tiếng nói nhẹ như gió thoảng.Với chị, hạnh phúc dường như thấp thoáng bao điều lênh đênh chìm khuất như sóng vỗ chiều buông là vậy.

Hạnh phúc trong khó khăn, trong thách thức gì thì người tôi sắp kể có lẽ thật tuyệt, chị giỏi, thành đạt, phơi phới ở một vị trí mà chị có thể sai lầm nếu không vững vàng, chị làm việc trong điều kiện đòi hỏi sự trí tuệ, sáng tạo lẫn linh động. Khó khăn hơn khi chị phải nhẫn nại mỗi ngày bên chồng, người đã có một thời sống như người khác do thần kinh không ổn định.Chỉ có tình yêu vô bờ bến mới níu kéo anh trở về đời thực cùng gia đình, vợ, con nhờ thêm vào tài năng của các YBS,vào tấm lòng của chị trọn nghĩa phu thê…Chị còn làm thơ, những câu thơ bay bổng, lạc quan, vô vàn hạnh phúc.Tôi học ở chị sự ấm áp, chia sẻ, nhân văn,qua đó sự lạc quan cháy bỏng và nụ cười thân thương hạnh phúc, con cháu thảo hiền khiến chị thêm nhiều sức sống.

WP_20160329_10_36_05_Pro

Rồi những chị em khác mà từ từ tôi sẽ luôn phải học, phải thấm đẩm chiêm nghiệm sau những lần được gặp, vừa gặp lại không thể kể hết ra đây, ai cũng có mảnh trời riêng sống thật đẹp, đạo đức,thành đạt,hạnh phúc để từ đó động viên nhau vui, khỏe, trẻ đẹp, yêu đời khi tuổi đã hoàng hôn.Thật nhiều bông hoa kết lại hình trái tim xin được tặng đến các chị em tôi đã gặp, sắp gặp và sẽ gặp.Chúc các chị em đẹp mãi những ước mơ đời, yêu người bao la nhé.

Đời có bao lâu mà hững hờ. Phải không các chị?

PHAN THỊ VINH

 

Advertisements