KHÚC CA DAO MÙA HẠ

 

Mưa

Mưa, cơn mưa ào ạt tuôn những hạt trắng xóa trong tiếng gió quần quật vào cành cây tạo nên âm thanh dữ dội.Mùa hạ cũng là mùa mưa, những lúc mưa đã khiến biển chìm khuất màu trắng nhạt nhòa và những con sóng biển cũng không lặng im như trời êm biển lặng lại càng khiến những ai đang có tâm trạng buồn thêm buồn hơn.Nhưng dù sao thì buồn vui gì rồi cũng thế, cũng 24 giờ của thời gian không chờ đợi ai, những thời khắc cứ qua đi,nhịp tim cứ đập và tôi thì cứ quay cuồng với cuộc sống, với công việc, gia đình và những đứa con thơ dại đang lớn khôn từng ngày.Không còn thời gian để lang thang biển vắng, để mơ mộng hão huyền như thời áo trắng sân trường, thời vô tư nhạt nhòa kỷ niệm ấy vẫn thoải mái hơn những tháng ngày nhọc nhằn lo toan của tuổi gọi là trung niên…

Thời trung niên của tôi  không nhẹ nhàng như lời ca dao bay bổng mộng mơ của tháng hạ nắng cháy cùng nhành phượng đỏ,cũng chẳng đẹp như mùa xuân hoa lá tốt tươi, chẳng tuyệt vời như mùa thu rợp lá vàng rơi và khí trời mát dịu,dường như nó là mùa đông khốn khó, lạnh lẽo cô đơn, là những chuỗi ngày bôn ba sớm khuya ngụp lặn trong biển đời dầu dãi…nhìn thoáng qua đơn giản mà sao thách thức ngập tràn của những đêm dài dong ruỗi đường xa để tìm kiếm đồng bạc đắng, để thấy nụ cười con thơ rạng rỡ đón mẹ về  trong đêm mộng mị!để nhẹ thêm chút lo toan trong cuộc sống, nhẹ bớt nỗi thèm thuồng của con về chiếc bánh, đôi giầy và manh áo ấm!Cố gắng để con tìm những vần thơ, con chữ mà người đời gọi là kiến thức trang bị vào đời đón những mùa hạ chất chồng thêm những câu ca dao lẻ loi mặn đắng.

11011563_742379272575561_3315396214290687367_o

Ừ! Thời gian qua nhanh, cuộc sống nghiệt ngã hay thoải mái gì thì cũng đã qua.Tóc tôi cũng đã bạc trắng phải mượn màu thuốc nhuộm để níu kéo tuổi xuân, công việc nhẹ hơn nhưng bão tố phong ba vẫn dữ dội chỉ muốn nhấn chìm tôi chết ngạt trong đời cay đắng…Sự nguyền rủa, chà đạp gì thì cũng tận cùng đến thế, cuộc sống vẫn lung linh sắc màu, ngày đêm vẫn rõ rệt cho những câu ca dao dẫu có buồn thêm thì vẫn là ngày tháng dần trôi, biển vẫn mênh mông xanh thẳm một trời kỷ niệm đan xen nhọc nhằn khiến đêm về gieo mãi trong tôi cung bậc trầm nhói đau len lỏi đọa đày.Tôi vẫn cười tươi dấu mãi nỗi đau khắc nghiệt đời mình, nỗi đau của kiếp nạn chơi vơi khó hiểu.

Mùa hạ, khoảng thời gian ba tháng của một năm nóng bỏng bao điều khát vọng rồi cũng qua, 12 năm thời trung học, mấy năm đại học dở dang mãi đến sau này mới tiếp tục nên có lúc tôi quên hẳn những ngày hè gợi thương gợi nhớ ngày xưa đi học, quên béng những con đường mà bao năm mình vẫn mộng mơ, hẹn hò xa vắng, quên ngắm biển để nghe lời của sóng ru khúc tình ca, khúc ca dao mà hắn hay thầm thì:

“Trên trời có đám mây xanh,

Ở giữa mây trắng,chung quanh mây vàng.

Ước gì anh lấy được nàng…”

1888706_509824595839104_4680235354382135914_n

Những câu sau không nói ra thì ai cũng biết.Những thực tế thì chỉ đến thế mà thôi, thời cuộc dừng lại ở ước mơ chưa trọn ấy, cho những khắc nghiệt chia xa khiến bao cuộc tình mãi trở thành kỷ niệm.Rồi thời gian qua mau, những con dã tràng xe cát dần biến mất,những con sóng lăn tăn biến thành cuồng nộ, biển ngày càng dữ dội hơn nhấn chìm sự sống biết bao người, nhấn chìm ước mơ của thời tuổi trẻ cho đến tuổi già cũng chỉ là xa xôi nỗi nhớ.Câu “ước gì” của lời ca dao ấy mãi mãi chỉ là lời ước cổ tích thời thơ dại chìm khuất khi cuộc tình không trọn.Chao ơi! mãi mãi mùa hè cứ đến rồi đi thấm đẫm nỗi nhớ đêm về không ngủ ngày một đầy thêm khắc khoải canh thâu, cho bất cứ ai sống hoài trong nỗi nhớ, cuộc sống lạ lùng khó tưởng, chỉ khi nào nó đến rồi qua đi mới khiến người ta cảm nhận hình thù mờ ảo được gọi là nỗi nhớ.

Biển Vũng Tàu sau  hơn nửa thế kỷ có nhiều đổi thay,hào nhoáng, lung linh, ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng những cái tên Bãi Trước, Bãi Sau, Bãi Dâu, Bãi Dứa đã khắc họa trong trí nhớ của tôi thời thơ trẻ nồng nàn, thời thanh xuân  tuy ước mơ và kỷ niệm ngắn ngủi nhưng thấm đẫm điều ấm áp, để khi tuổi hoàng hôn ngắm hoàng hôn của biển để nhớ về những ngày xa lắc chìm khuất phương nào.Cảnh cũ và tôi lại từng ngày từng ngày mộng tưởng về khung trời đã mất rồi mắt nhìn lên trời cao hỏi mãi cho cuộc tình thơ dại có duyên không nợ nay đã là kỷ niệm lặng thầm!Nhớ chỉ để thăng hoa thêm những lãng đãng cho đời đáng sống, cho ước mơ kéo dài dù biết là vô vọng lênh đênh.

10956031_388381804655701_8056882765300744055_n

Mỗi năm, mùa hạ lại đến rồi đi như những câu ca dao có từ nghìn đời luôn khắc khoải trong tôi bao điều sâu lắng.Thời buổi công nghệ, những trang mạng, những trò chơi cuốn hút giới trẻ thì làm gì có những cuộc hẹn hò nơi biển vắng, nhìn ngắm trăng sao, nghe lời biển hát của thủa xa xôi cách nay mấy mươi năm  thế hệ già một thời xa vắng.Ngôi nhà thờ vẫn nằm im vọng vang tiếng chuông, những con đường cùng những hàng cây đã già lần hồi mai một….Thời gian cứ vùn vụt trôi,tôi lại thêm một mùa hè lắng nghe mình thổn thức nhịp ca dao thủa ấy mong chờ,bạn thân mến ơi!

PHAN THỊ VINH