CHIỀU MƯA THÁNG BẢY

15094838_720555064766055_7016110510147335245_n (1)

Không hiểu vì sao tháng bảy năm nay Vũng Tàu mưa hơi ít, cứ chiều thì vần vũ chuyển những tầng mây đen về khắp bầu trời rồi mưa nhẹ tênh,gió im bặt, mưa vừa vừa khiến tôi đỡ sợ về sự ngập nước đường đi,về bao điều khó nói của những cơn mưa tháng trước dữ dội đầy sợ hãi,đường Vũng Tàu có nhiều nơi ngập cũng khiến cư dân sợ dù chỉ một giờ sau, thoát nước đã yên ổn! Riêng tôi, mưa ít hay nhiều gì đều sợ thể hiện sự biến đổi khí hậu bất thường, sự nổi giận của thiên nhiên mà từ hồi thời đi học lớp một Thầy Cô đã dạy,cảnh báo con người về gìn giữ môi trường.Ừ, thủa ấy, bọn trẻ chúng tôi đã biết về không chặt phá rừng,không xả rác bừa bãi, không bắt tôm cá cạn kiệt,không nhiều thứ được nhắc nhở đến thuộc lòng từ thủa bé thơ.

Vậy đó, tuổi thơ lớn lên trong sự dạy dỗ chu đáo của Bà, của mẹ, của Thầy,Cô, Nhà trường…dạy làm người từ khi còn bé xíu, biết yêu thương súc vật, biết kính trên, nhường dưới, biết không làm điều sai trái…mỗi ngày được dạy từ các câu chuyện kể hay, dạy đạo hiếu,lễ phải trái ở đời.Có lẽ đọc đến đây, các bạn sẽ ngạc nhiên vì sao tôi lòng vòng, khó hiểu những chuyện xưa như trái đất,thậm chí khó chịu vì từ lâu dường như ai cũng đã quên để vượt đèn đỏ mà không hề e ngại, xả rác bừa bãi mà xem là chuyện bình thường,làm điều gian dối mà nghĩ rằng đúng rồi đổ tại ông trời.Dù gì thì ngày nay ít có người nhớ đến câu: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” rồi: “Mình vì mọi người, mọi người vì mình”.Tất cả được xem xưa như cổ tích.

14333138_1571282103180289_8723107151618970900_n

Với tôi, lúc nào cũng ngắm trời biển rộng, ngắm cảnh vật thay đổi đến chóng mặt từ biển, núi, rừng chỉ hơn 60 năm ở đất Vũng Tàu, vùng đất được xem là du lịch đầu tiên của Việt Nam với cái tên Việt hóa: Ô Cấp, thủa Vũng Tàu hoang sơ đúng nghĩa: Rừng vàng, Biển bạc nuôi sống cư dân ngọt ngào ấm áp, ngày đó người Vũng Tàu chân chất dễ thương đa phần sống bằng nghề biển.Ngày tôi đi học, ngôi trường mẫu giáo ở gần Nhà Thờ Tin Lành bây giờ rồi đến Tiểu học là Trường Nữ Vũng Tàu là trường Tiểu học Hạ Long ngày nay.Từ nhà đến trường, tôi luôn đi bộ trên đường Lê Lai, Lý Thường Kiệt như buổi rong chơi, thể dục cùng đám bạn .

Mỗi khi nhắc lại chuyện xưa, tôi luôn bồi hồi nhớ nhiều đến những con đường, hàng cây che bóng mát vươn cao thẳng tắp xòe cành che bóng mát, nhớ tiếng rao hàng với những món ngon: Xôi lá cẩm,xôi vò.Món bún riêu cua thơm phức, bánh bèo, bánh khọt,bánh mỳ thịt, bánh mỳ bì, cá trích sốt cà quyến rũ cái bụng sáng sớm.Đường đến trường của tôi mỗi ngày dù vội vã nhưng tôi vẫn không quên ngắm và hít thở không khí sớm mai trong lành mát rượi, ngắm những tia nắng sớm mai lung linh chiếu qua kẽ lá, tiếng chim ríu rít trên cao, hương hoa sao thơm ngọt dịu.Tất cả du tôi đắm chìm vào nỗi mộng mơ  đời cổ tích,yêu sự đạo nghĩa,lý lẽ phải trái mà mình được học.

15109385_720555194766042_6620037973018736564_n

Điều gì xảy ra trong tương lai, đến với cuộc đời mỗi người luôn là ẩn số bí hiểm chẳng ai có thể biết, đoán trước?Tôi cũng vậy, cuộc đời thăng trầm cuốn xoáy giòng chảy đến tận cùng đến ngày già đi, tôi thảng thốt biết mình lạc lõng với dòng chảy thời gian,lạc lõng vì đời may rủi chơ vơ,điểm lại, bạn bè ngày đi học đứa nào cũng một phận đời riêng, thành đạt, thất bại, đau thương, hạnh phúc không ai giống ai,giống như thời tiết bốn mùa, nắng rồi mưa, dãi dầu chìm khuất. Kỷ niệm tháng bảy mấy mươi năm trước dường như tôi đã sắp quên, quên ngày chia tay mưa gió cuồng nộ thủa nào ven chân núi nhỏ, quên mất vị của ly sữa chanh đá nồng thơm và sự buốt lạnh vì biết lần chia tay này là rất khó có ngày gặp lại.

Gần 45 năm, cứ mỗi năm tôi cộng thêm kỷ niệm để mong quên kỷ niệm mà không thể. Kỷ niệm ấy vào một chiều mưa chẳng có lời gì để nói gieo mãi trong tôi niềm day dứt vì sao ngày ấy mình cứ lặng im? Rồi bỗng giận mình khi ngắm cành hoa Tigon hồng nhạt đến nao lòng…sự chân chất đến vỡ vụn ấy khiến đắng lòng như câu hát rong một đời tôi tìm mãi tìm hoài vào mỗi chiều mưa tháng bảy, vào những lúc thật buồn lang thang chìm vào nước mưa lạnh toát buồn tênh.Đời cũng thật lạ, lạ đến vô cùng cho bất cứ ai đợi chờ người ra đi không hẹn ngày trở lại, ngày chia tay không vơi một ngụm nước vừa chua, vừa ngọt không còn vị mát lạnh của đá rịn mồ hôi ngoài thành ly không thể xóa mờ.

17757244_795736910581203_8653106790271813359_n

Ừ, đã có bao nhiêu áng văn, thơ day dứt về kỷ niệm chia xa không gặp lại? đợi chiều mưa tháng bảy mà nhớ, mà thương? Riêng tôi, vẫn lặng lẽ tìm về nơi ấy, nghe biển thét gào, nghe mưa rơi không dữ dội mà day dứt mà hát nhẩm trong bờ môi câu hát cuộc hò hẹn xa vời mất tăm mấy mươi năm rồi khó quên đến lạ.Mưa? trời không có nắng. Mưa ru mãi điều buồn không thể tìm quên và cứ thế khiến đời đa đoan,tại sao? Khi tôi cảm thấy mình cứ muốn điều kỳ diệu như loài chim hải âu biết hát lời tình yêu cho con tàu quay trở lại bến bờ,cho ai đó biết điều gì mình đã gặp!

Nắng chấp chới, mưa đã tạnh…Trời ơi, mưa chiều tháng bảy cứ thế nhớ mãi nhớ hoài trong tôi. Bạn ơi!

PHAN THỊ VINH

 

TỰ TÌNH THÁNG SÁU

14242275_1571281999846966_3287710849525769826_o
Ừ thì tháng sáu cũng đến để biết rằng nửa năm 2017 qua nhanh đến bất ngờ.Cũng chỉ bởi cuộc sống cuốn hút,náo nhiệt 24 giờ cứ thế qua nhanh.Nhìn quanh, tất cả vẫn đang sôi động,vẫn đang tưng bừng nhiều sức sống.
15409678_732252560262972_91705699_o
Niềm vui, hạnh phúc đều do chính mình cảm nhận bằng sự riêng tư với gia đình, bạn bè…sự vui vẻ lạc quan điểm tô cho cuộc sống thoải mái hơn,từ sự an vui này giúp mọi người tích cực biết sống vì mọi người, sống văn minh lịch sự từ những điều nhỏ nhất.
14125598_677257642429131_7003533836398316924_o
Từ đó đời sẽ đẹp hơn lên, sẽ khắc phục được những khó khăn thử thách mà tiến bộ hơn.
14206140_1569723896669443_669679505232578617_o

Vậy đó, sáng sớm của ngày mới, vì sao bạn không ngắm nắng vừa lên,lắng nghe tiếng xe chạy, tiếng ồn ào quen thuộc,tiếng chim hót tràn đầy sức sống sau cơn mưa đêm làm dịu đi sự nóng bức ngày hè.Rồi mở Đài lên xem hay nghe thời sự để thấy sự đổi thay thật đẹp của chung quanh.
 2

Chúc quý bạn bè yêu mến ngày mới cuối tuần tràn đầy niềm vui, năng lượng, hạnh phúc nhé.
PHAN THỊ VINH

 

DÀNH CHO NGÀY CỦA MẸ

Ngày của mẹ với cơn mưa nửa đêm về sáng, đủ để nghe lòng thấm thía bao nổi vất vả của mẹ dành cho các con.Đến khi lớn khôn,lập gia đình và làm mẹ mới thấu hiểu những hy sinh to lớn của mẹ, thấu hiểu thân cò lặn lội đường khuya quãng vắng mưu sinh nuôi,chăm sóc con yêu.

12540147_472487926290309_588643643_n
Là phụ nữ vẫn là chịu thương, chịu khó…là hy sinh thầm lặng mà không có gì cao quý bằng.

10505398_517651371695716_4820482955217444803_n
Ngày của mẹ không chỉ có một ngày mà 365 ngày cả năm thấm đẫm giọt mồ hôi, bao thổn thức của trái tim trên giòng đời xuôi ngược , sóng biển, mưa gió tơi bời để đem sự an vui, hạnh phúc cho các con,gia đình nhỏ của mình.

IMG_0687

Xin được nguyện cầu bình an, mạnh khỏe, hạnh phúc vui vẻ đến với các Bà, các mẹ,các em, cháu đã và đang sắp làm mẹ…Những người phụ nữ tuyệt vời như những đóa hồng nồng nàn tình yêu thương ngát sắc hương,mãi mãi thắm đỏ màu tin yêu hy vọng.
Thương quý vô cùng

THÁNG 5 LẠI VỀ

31.12.16Vt

Lúc này thời tiết nắng nóng, nóng hầm hập chơi vơi.

Tháng 4 và tháng 5 nào cũng gieo nhiều điều khó tả.

Lúc này viết càng lúc càng ngắn lại.

Ngắn như đời mình đếm ngày đếm tháng, đếm năm.

Đếm như những cơn mơ mộng ảo quay cuồng.

Ừ! Tháng 5 cho cuộc chơi,những yêu thương chợt tắt.

Cho đời chênh vênh

11269772_497047630450134_8757715588103148173_o

Cho phù du thành sự thật

Trời nắng chói chang,

Ngày Quốc Tế Lao Động 1/5 có nhiều điều để nhớ,

Để thấy đời không như là mơ, vẫn khắc khoải,bôn ba,lo âu đủ kiểu vì cuộc sống nặng nề đến lạ.
Muốn nhẹ nhàng,vô tư nhưng chỉ là điều mong muốn để ngày trôi đi.

1888706_509824595839104_4680235354382135914_n

Cứ tháng 4 và tháng 5 là biển nhạt nhòa hư ảo khiến ai đó lạc lõng dù đông đúc người chật cứng biển, đường phố, ồn ào náo nhiệt.
Tháng 5 lại bắt đầu của một năm ròng 12 tháng, 365 ngày quay đều buồn vui…

Giữa trưa, đầu trần để cảm giác nóng bỏng về kỷ niệm thủa nào mấy mươi năm muốn quên mà cứ nhớ.

Như thế nào cũng phải vui vẻ,phải cười thật tươi cho đời hạnh phúc bạn nhé.

Những gì buồn rồi sẽ qua.

PHAN THỊ VINH

VIẾT NGẮN THÁNG TƯ

22.3.17 đẹp

Chớp mắt một cái,tháng tư đã về.Tháng tư xôn xao mùa lá bàng biển Bãi Trước cồn cào tiếng gió…Nơi có những chuyến tàu đem giòng người chân trần, lếch thếch lo âu.Đau khổ, muộn phiền,sợ hãi rồi cũng tới! dữ dội,tang thương dần vào quên lãng.

11.2.17
Không quên thì nhớ để làm gì một thời tan nát nghĩ lại vẫn vấn vương điều khó tả,biển vẫn im khi không có sóng, dữ dội khi bão giông.

15409678_732252560262972_91705699_o
Trời ơi! thoắt vậy mà mình đã không còn trẻ nữa,những con đường ngày xưa hò hẹn giờ đã xa vời vợi, lạnh lùng.

31.12.16Vt
Thương thủa thanh xuân trôi mãi theo những con sóng trào dâng.
Rồi cũng phải quen dần và nở nụ cười tươi cho đời quên lãng bạn nhé.

PHAN THỊ VINH

CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÓ TẢ

14125598_677257642429131_7003533836398316924_o

Nắng đã bắt đầu chấp chới phả vào biển,trời xanh ngắt,từng đám mây trắng muốt kết tụ lững lờ trôi.Gió có lúc lặng im, lúc cuồng nộ cho biển xôn xao con sóng tung bờ.Tàu thuyền neo đậu lấp loáng dưới ánh nắng cuối tháng ba chuẩn bị tháng tư về xao động.Tôi đợi chiều nhạt nắng để dạo vòng quanh những bờ kè còn nóng bỏng ánh mặt trời,áp bàn tay vào đó mà nghe chơi vơi…Chao ơi! Biển của những ngày chiến tranh ác liệt của trận đánh cuối cùng dập dềnh phận người trôi nổi,tất cả như chiếc lá mong manh giữa giòng đời trùng dương dậy sóng và tắt ngấm những mộng mơ để bước vào cuộc đời thăng trầm thử thách.

Biết bao nhiêu điều khó tả khi tháng tư về suốt mấy mươi năm, hơn nửa đời người vẫn chưa quen đến lạ lùng.Ngày của đời chìm nổi thay đổi chớp nhoáng như cơn sóng thần chỉ sau một ngày trở thành kỷ niệm xa vời vợi.Tất cả nhạt nhòa lo toan,làm quen từ mọi điều mới tinh lạc lõng.Bạn bè chung lớp chung trường không còn ai,mỗi đứa một phương trời, một số phận đẩy đưa cho tôi những đêm buồn mất ngủ,len lén nghĩ về cuộc sống, về sự sợ hãi chưa quen,về những con đường không dám đi trở lại,mặt biển,phố thị lặng lẽ điều mê hoặc không hiểu vì sao.

14333138_1571282103180289_8723107151618970900_n

Rồi hành trình mò cua bắt ốc, chờ tối về ra biển câu con cá nhỏ tìm kiếm chút đạm thiếu kém.Những hạt gạo trắng trong mất hút như cổ tích thay vào đó là bo bo, khoai mì,chuối xanh,những miếng thịt nhão khô quắt,con cá ươn,gạo hẩm là điều mơ ước.Thậm chí xà bông nước khi giặt xong áo quần nhuộm màu xám ngắt,tay bong rộp vẫn phải dùng.Chặng đường xếp hàng mua nhu yếu phẩm hàng tháng và những gương mặt lạnh tanh quyền lực của nhân viên thương nghiệp có lúc ám ảnh tôi ngay trong giấc ngủ dù chuyện ấy đã không còn từ lâu lắm.

Cuối tháng tư đã im tiếng súng,chấm dứt cuộc chiến 21 năm bao nhiêu người nằm xuống hy sinh.Làm gì khi câu hát“Cho người thương về với người thương” đến nay vẫn còn trăn trở.Ai đó đi mãi chưa về hay không về vẫn chung một đáp số là sự chia ly đau buồn…tôi thấm đẫm điều day dứt khi những cuộc xum họp không bao giờ đến để hiểu rằng chiến tranh vô cùng khắc nghiệt,sự nhạy cảm cứ thế mãi hoài như cơn mộng du bởi những con thuyền ra khơi không trở lại bến bờ.Ai cũng hớn hở, cầu chúc hạnh phúc là điều tất nhiên và cứ thế thời gian qua nhanh, tóc xanh phai màu,đuôi mắt hằn vết chân chim cùng những vết thương đã liền da nhưng cứ nhói đau khi trở gió.

Tôi cũng đau đáu với lời ca khúc: “Đất nước tôi,sáng chắn bão giông chiều ngăn nắng lửa”,thoắt lặng lẽ ôn lại những giòng lịch sử để cảm nhận da thịt nổi gai khi nghĩ về những người đã ngã xuống,xương thịt nát tan còn nằm nơi rừng sâu núi thẳm.Mỗi năm 365 ngày qua,đời người cứ thế già đi,trẻ thơ chào đời non tơ như lúa mới cho người lớn già cỗi .Ừ! đời là vô thường và tôi vui mừng tìm lại ngày xưa thời đi học, thời áo trắng tung bay giờ tan lớp ngắm những hàng cây cao lấp loáng nắng trưa hè, chiều hoàng hôn đỏ quạch màu lửa thì mới gặp lại mấy đứa bạn thủa nào trẻ trung đến vậy nay đã già rồi,sao cứ là những câu hỏi bâng khuâng về điều bình yên của tuổi già ?

WP_20160329_10_36_05_Pro

Vũng Tàu, một thị xã nhỏ bây giờ đã là thành phố lộng lẫy nhà cao tầng, những con đường rộng tràn đầy hoa lá đẹp, là những bờ kè bóng loáng đá hoa cương,là những bãi biển tên gọi vẫn thế cuốn hút chân tôi tìm về khi chiều muộn,rồi ngồi một mình nhẩm tên gọi của những đứa bạn thủa nào:Mai Oanh,Mỹ Loan,Trần Yến,Mai Yến,Kim Hà, Hữu Phước,Thái Xuân,Thúc Hộ,Công Chánh thủa vừa mới liên lạc lại tháng 7 năm 2011.Ngày ấy nhớ lại, tôi bâng khuâng như vừa thoát giấc ngủ dài, kỷ niệm tìm về,thầy cô, bạn bè, trường lớp mà say mê bao điều bấy lâu dồn nén mà nghiệm ra rằng: Tuổi học trò đẹp tuyệt vời nhơ lời thơ ngọt dịu yêu thương.

Tôi ngắm mình trong gương, soi mình xuống mặt đường để thấy bóng mình và phía trước là biển trời bao la,nhạy cảm đắm đuối gì thì đời cũng đã hoàng hôn,gặp lại bạn bè ở những tiệc vui không phải là dễ dàng.Đời đã long đong thì có huyền hoặc gì cũng thế,chỉ biết rằng những đứa bạn ngày xưa bây giờ đã khác lạ,thành đạt, con cháu đề huề là vui vẻ, hạnh phúc.Vậy đó, đời có nhiều điều huyền diệu đến bất ngờ cho tôi mê mải tìm hoài giấc mơ thủa nhỏ chân trần dong ruỗi dọc dài bãi biển, thích thú đùa nghịch đám dã tràng xe cát và sóng tung bọt trắng xô bờ.

15409678_732252560262972_91705699_o

Đời là chuỗi ngày hợp tan, hơn 60 năm cuộc đời cảm ơn bạn bè những người đã gặp và đang sẽ gặp.Thế giới đông người nhưng yêu thương, thân tình nào dễ dàng gì?Trong những lần vui họp mặt tôi cảm nhận được hạnh phúc là giai điệu thanh thoát nhất ngợi ca hạnh phúc,cho nụ cười viên mãn nở trên môi, trái tim rộn rã nhịp tình ca bất tận…Hạnh phúc đơn sơ như mây trời,như biển mặn yêu thương lộng gió khát khao lâu đài tình yêu để thế giới đọng lại mãi những lời ru êm ái nồng nàn, cho những bạn bè xây thêm nền tảng của mật ngọt yêu thương.Yêu biết mấy cho vừa.

Tôi cũng tìm ra niềm vui dù sau những giờ làm việc căng thẳng là gặp gỡ bạn bè, nghe gió mát rượi cùng ly cà phê đắng để tâm sự,để chia sẻ bao điều khát khao dù tuổi đã hoàng hôn.Trời ạ, vì sao trái tim tôi luôn thổn thức lúc trời chuyển mùa, lúc mùa hạ sắp về cho những cành phượng nở rực trên cành để nhớ để thương khung trởi đi học.Tương lai thật đẹp chan hòa hoa thơm lá biếc dù cảm xúc tháng tư về lâng lâng khó tả đến nao lòng.

PHAN THỊ VINH

BẾN XUÂN NĂM MỚI

 

Trời những ngày đầu năm nắng đẹp, Tết Đinh Dậu có vẻ yên bình nhưng cũng nhộn nhịp bao nhiêu là sắc màu trang trí,ngay Bãi Trước là khu vực Hội Hoa Xuân được trang hoàng đẹp, có nhiều điểm nhấn ý nghĩa: Mô hình gia đình gà,nét gà hiền hòa dễ thương,cách trang trí mềm mại hấp dẫn, những tiểu cảnh như vườn lúa xanh mướt trĩu hạt khi đến gần tỏa thơm hương đồng nội, vườn hoa hướng dương vàng rực quyến rũ, vườn mãn đình hồng khoe sắc lung linh…cứ thế cuốn hút khách tham quan lạc vào khuôn viên mải mê chụp ảnh lưu niệm,ghi lại khoảnh khắc đẹp của cá nhân và gia đình nhân dịp đầu năm mới.

16387319_760432960778265_5644285897951310623_n

Khắp nơi trong Vũng Tàu cũng tràn ngập không khí đón xuân với hoa mai vàng, hoa đào đỏ hồng khoe sắc, đèn trang trí, tiểu cảnh hoa lá,bướm lượn chan hòa màu sắc lung linh cho lòng người rộn ràng năm mới hòa tiếng nhạc xuân reo vang trữ tình.Với tôi,biển mùa xuân đẹp không thể tả với từng con sóng bạc lăn tăn, tiếng gió êm đềm mênh mang du hồn người mơ mộng.Xuân mới, Tết về với biết bao tin yêu hy vọng, lộc xanh mơn mởn tươi đẹp, hạnh phúc là vậy.Lượng du khách đông đúc đến với Vũng Tàu nhiều đối tượng nhưng nhìn chung lịch sự, văn hóa hơn khi nề nếp có sẵn được xây dựng bởi đa số cư dân địa phương.

Vũng Tàu đẹp lộng lẫy, thoáng mát,êm đềm có nhiều bãi tắm đẹp mê hoặc,tình người ấm áp dù là cư dân khắp mọi miền đến làm ăn,sinh sống chọn là quê hương để gắn bó chung tay xây dựng.Tôi thích nét êm đềm của Vũng Tàu những ngày thường, thích cả sự nhộn nhịp của lễ tết, cuối tuần miễn sao tất cả đều như bản tình ca hạnh phúc,nhẹ êm du mãi niềm vui,an lành,hạnh phúc.Tình cờ, tôi ngỡ ngàng với con đường hàng me thủa nào khi Tết đến trổ lá xanh non mượt mà đến lạ của những cây me cách nay mấy mươi năm vào thế kỷ trước khi tôi chỉ vừa tuổi mộng mơ tung tăng áo trắng đến trường.Những cây me tuyệt vời ươm đầy kỷ niệm đã và đang vươn cành lá rung rinh trước gió, thả vội vã các chiếc lá li ti khiến hồn ai kia đọng lại phút nao lòng.

31-12-16

Ừ nhỉ! Nhiều lắm kỷ niệm từ bao năm cứ ùa về mỗi khi mùa xuân tưng bừng trẩy lộc yêu thương cho tôi muôn vàn điều thương nhớ,tri ân đời,ơn người,cuộc sống thăng trầm dạy tôi bao bài học về sống để yêu thương dù gặp phải thăng trầm lừa lọc gì thì cũng sẽ qua, sẽ bình yên khi ngày mới bắt đầu, khi năm mới về đổi thay vòng tuần hoàn mới mẻ khác năm cũ. Cho trẻ thơ an nhiên, trung niên thành đạt,tuổi già hạnh phúc bình an.Mùa xuân, khí trời cũng khiến người người phơi phới, thoải mái mạnh khỏe để tràn ngập điều may mắn đắm đuối thiên đường. Tết về để được thưởng thức hương vị hoa mai tỏa vào trong gió, hương vị ngọt đẫm của hoa vạn thọ,thưởng thức vị mứt dừa ngọt béo, thơm thơm vị hạt dưa,mứt bí…cứ nghĩ là nao lòng cho ai kia xa xứ không về.

Lâu lắm sống nơi phố thị, khó có thể cảm nhận được hương đất xuân về len vào trong hơi cỏ sáng còn đọng hơi sương.Thèm chút mật ngọt thầm thì của gió ở bụi tre đầu ngõ nôn nao khi đi xa về lại…cứ thế biết bao là nỗi nhớ bâng khuâng cho tôi mỗi năm mỗi nhớ mà hoài niệm,sự phát triển của khoa học mà ngày nay nhiều loại hoa kể tên hoài chưa hết, nhiều món ngon được chế biến bằng máy không còn vất vả như xưa các bà,, các mẹ chu đáo chế biến phục vụ ngày Tết nào là bánh chưng, bánh tét,dưa món,củ kiệu,củ hành muối,món thịt đông,giò lụa,… giao thoa ẩm thực Bắc Trung Nam  lẫn nước ngoài.

13332940_724506354376576_1060707504786559130_n

Cuộc sống thật tuyệt nếu ai cũng sống an lành, hiền hòa,nhân hậu yêu thương nhau.Như biển nuôi dưỡng bao sinh vật chung sống, như trái đất nuôi dưỡng cỏ cây,hoa lá,con người được hưởng thụ đặc biệt.Nếu có dịp, mời bạn đến Vũng Tàu để cảm nhận bình minh ngày mới đẹp lộng lẫy đến hoàng hôn sắc màu của mặt trời trước khi đi ngủ cũng lung linh bội phần…qua đó bạn sẽ nghiệm về kiếp người trăm năm từ lúc trẻ thơ đến già cỗi như cội mai vàng bao năm khoa sắc với đời, cành cổ thụ với thân vững trãi thách thức thời gian,từ đó hiểu cuộc sống quý báu không gì so sánh được mà thấy đời xanh tươi lạ lùng.

Tôi cứ lang thang khi có dịp rảnh rang dong ruỗi đến nơi tuổi thơ thả diều bắt bướm,câu cá,bắt ốc, đập hào,thủa lăn mình trên đồi cát biển mịn êm nghe gió rì rào bao lời biển hát.Thậm chí cứ lạc lõng tìm về góc phố thân quen nay đổi thay lạ lẫm mà bồi hồi,cũng chẳng để làm gì ngoài cung bậc nhớ.Hơn 60 năm còn gì? Bao thay đổi nhạt nhòa để cuộc sống trở thành bao điều nhung nhớ hoài mong,tôi cũng không ngoại lệ cứ vấn vương mãi về kỷ niệm xa vời nhưng cứ yêu đến lạ sắc xuân ngày Tết để yêu,để thương bằng nhịp trái tim đập mãi trăm năm mới chịu ngừng ước đón trăm mùa xuân cuộc đời hiếm hoi trong an lành, mạnh khỏe,hạnh phúc.

WP_20141225_07_03_55_Pro

Trăm năm, trăm mùa xuân

Đời người mãi hoài mơ ước

Đón được trăm tuổi xuân

Là hạnh phúc tuyệt vời.

Mong lắm tuổi xuân ai cũng được lộc trời dành tặng, có tuổi thọ sẽ cầu có mạnh khỏe,an nhàn,hạnh phúc.Biển vẫn dịu êm để bao lời nguyện cầu hòa vào giấc ngủ yên bình cho sớm mai đón ngày mới.Làm người sống lâu, sống mạnh khỏe, an vui,đầy đủ là mùa xuân tuyệt vời nhất.Năm Đinh Dậu chắc chắn hứa hẹn nhiều hy vọng,thành công cho bất cứ ai lạc quan yêu đời, thành đạt với những mơ ước đẹp như cổ tích thành hiện thực.Bạn nhé.

PHAN THỊ VINH