CHỢT NHỚ CHỢT THƯƠNG

20414338_856884144466479_9008376412584758984_o

Trời nắng chói chang, nóng hầm hập mấy ngày trước bỗng dưng ầm ào kéo mưa đến, cơn mưa khi bầu trời sáng chỉ mới giăng chút mây xám khiến nhiều người lầm tưởng. Tiếng mưa rát rạt nhưng cứ tưởng nhẹ tênh đã khiến cây lá oằn mình dù gió không đến nỗi gào thét. Ừ, coi vậy mà không phải vậy khi mưa kéo dài rồi sấm chớp ì đùng…nước ngập lên khiến cuộc sống, mọi sinh hoạt ứ đọng. Vũng Tàu chừng như chìm với nước khi những con đường cứ thế mà mênh mông do nước thoát chậm, ngộp đến lạ lùng khi không khí dường như đặc quánh trong cơn mưa.

Mưa đầu mùa đến lạ để chợt thương, chợt nhớ những bâng khuâng tuổi học trò khi gặp cơn mưa sáng sớm, mưa thì cũng xắn quần lên cao, túm lại bằng sợi dây thun ở bắp chân, đi đôi guốc mộc, tà áo dài trắng vắt vào lưng quần, sang hơn thì mặc áo mưa, bằng không thì trùm tấm nilon nhỏ thậm chỉ là tấm trải bàn, đầu đội nón lá và ôm cặp đến trường, không có cặp thì bao lại bằng nylong cũng không có gì ầm ĩ miễn đến trường trước giờ trống vào học. Tôi, đi học bằng đôi chân vội vã, có lúc cũng thảnh thơi bước nhẹ duới mưa mà mơ mộng trăng sao, lá rụng, hoa thơm.

14590258_710476852440543_7000930091778855252_n

Mưa, với tôi 12 năm ròng đi học từ tiểu học đến hết trung học vẫn những con đường ấy, mùa nào cũng nhiều cảm xúc nhưng với tôi mùa mưa là bao điều lãng đãng khi những cơn mưa tìm về gieo mãi hồn thơ thẩn. Cũng may, ngày xưa nghỉ hè 3 tháng khi mùa mưa đang đỉnh điểm nên chuyện đến trường cũng dễ chịu không đến nỗi mắc mưa liên tục. Mưa khiến tôi sợ con đường ngập nước bắn tung tóe vào tà áo dài vốn cũ kỹ đã ngả vàng chỉ chờ rách nếu giặt mạnh tay.

Mưa, cũng khiến tôi lo âu khi chiếc cặp cũ không đủ che tập vở khỏi bị thấm ướt nhòe chữ viết phải chép lại, sợ trăm thứ sợ ngày ấy cứ bủa vây thậm chí có những trang thơ viết ngẫu hứng vài dòng vơ vẫn cứ sợ bị thấm ước nước mưa như mất đi món quà quý nhất trên đời. Mà thôi, lan man mãi ký ức ngày xưa đi học cách nay khá lâu chẳng còn phù hợp khi học sinh được đưa đón tiện nghi, gió mưa không sợ bắng xe máy, xe hơi cùng nhiều phương tiện khác, đường phố thì đông đúc mỗi khi tan trường.

MyLoan001a

Thật sự, với tôi…mưa luôn là những điều khó tả để đăm đắm về khát vọng một thời thơ trẻ mong chờ. Mơ ước thiên đường tình yêu mộng mị đắm say có chàng hoàng tử trong cổ tích. Mơ những giấc mơ trăng tròn sáng ánh vàng lấp lánh và tiếng hát dân ca man mác hẹn hò. Chợt thương lời tỏ tình mềm ngọt ban đầu khi tuổi mới vừa mười sáu, chợt nhớ trang thư tình nắn nót viết bằng mực tím nắn nót trên giấy perlure mỏng manh màu xanh da trời nhẹ tênh nhận lúc chia tay ngày hè! Ngày ấy, tình yêu hồn nhiên đến lạ lùng.

Ừ! Chợt nhớ những bài thơ tình của Xuân Diệu, Đinh Hùng, TTKH…được viết nắn nót của ai đó gửi vội rồi về cất mãi trong trang sách cho đến một ngày vì thăng trầm cuộc sống, vì bụi thời gian đã mất hết không còn. Tất cả kỷ niệm ấy chợt sống lại mỗi độ mùa mưa, mỗi cơn mưa ngày đêm đều khắc khoải một điệp khúc trầm mặc như tiếng thời gian gõ đều nhung nhớ. Tất cả cứ đong đầy như đại dương sâu thẳm cùng những con tàu lênh đênh làm bạn cùng đàn hải âu chấp chới bay hoài không mỏi, vị mặn của biển khi gặp nước mưa có nhạt hơn chăng cho con sóng trôi vào bờ giảm đi phần thương nhớ?

vung-tau-nam-1969-trong-anh-cua-william-bolhofer-hinh-6

Như thế nào thì cơn mưa cũng khiến tôi đắm chìm mộng tưởng vẩn vơ, đắm chìm vào một thế giới mà nơi ấy là vườn ươm của bao điều yêu thương chan chứa, về trái tim chất đầy lời của gió mỗi đêm mưa huyễn hoặc điều hò hẹn mênh mông. Dường như cơn mưa nào cũng có nỗi niềm riêng, lời thầm thì nào đó đắm đuối cõi trời mơ mộng khiến ước mơ thành sự thật, tin tưởng vào những điều tốt đẹp đến tràn đầy cỏ hoa sắc màu tươi thắm. Cơn mưa và mùa mưa là những điều đến với đời người có mấy ai mà không có kỷ niệm? có mấy ai mà mưa không gợi nhớ để bâng khuâng.

Với tôi, mỗi năm mùa mưa về với thật nhiều cơn mưa đến rồi đi, với muôn hình vạn trạng mảnh khắc cuộc đời đăm đắm vay trả, trả vay miệt mài nợ mãi. Mà thôi, cuộc đời là vậy như tự thủa xưa tôi luôn cảm nhận mình nợ mọi sự trên đời, bởi những nợ duyên ấy sẽ khiến đời mình thăng hoa hơn, ấm áp hơn như cỏ cây hoa lá vẫn xanh tươi mỗi khi cơn mưa về gột rửa bụi bặm khiến bầu trời, biển cũng sáng trong hơn. Sau cơn mưa, bạn có cảm xúc gì với câu: Sau cơn mưa trời lại sáng để thấm thía hơn về mỗi ngày mỗi hiểu hơn cuộc đời huyền diệu.

vung-tau-nam-1969-trong-anh-cua-william-bolhofer-hinh-4

Mùa mưa, cuộc sống cũng lúc nắng lúc mưa, lúc vui lúc buồn bề bộn bao điều đến rồi đi nhạt nhòa mơ ước. Người ta mổi năm mỗi già để níu với kỷ niệm tuổi thanh xuân, để tiếc những buổi sáng tung tăng chân bước đến trường cho tà áo dài trắng tung bay, tiếc những lời hẹn hò ngày xưa không dám ngỏ rồi mê mải với vùng trời xa xưa ấy để thảng thốt sao hè về thấy phượng đỏ chấp chới trên cành mà tiếng ve im bặt.Sau cơn mưa, tôi lại lang thang một mình trên biển vắng, ngắm bãi cát vàng xa tít tắp, ngắm biển mênh mông dịu êm mà chợt nhớ chợt thương đến vô cùng. Ơi! Thời xưa đi học, sân trường, cửa lớp, bạn cũ cùng những lời ghi của trang lưu bút lại tìm về…Nhớ lắm, các bạn thân yêu ơi à có nhớ?

PHAN THỊ VINH

Advertisements

ĐỂ VỀ MIỀN KÝ ỨC

23825933_910308475790712_1192308140197290821_o

( Tặng quán Cà phê Ngôi nhà số 15. Lý Tự Trọng Vũng Tàu)

Vũng Tàu cách nay hơn nửa thế kỷ nắng, gió, biển mênh mông và đồi cát chập chùng, nét đẹp ấy vi vui tiếng rừng dương réo rắt trưa hè giai điệu êm đềm nhẹ bẫng. Tiếng sóng biển cũng rì rào dù đôi khi quặn thắt bởi cuồng giông . Ngày ấy tôm cá nhiều vô kể nuôi sống cư dân hiền hòa như đếm, những ngày mùa cá đối, cá trích và tôm cua sò ốc, hàu sữa, mực tươi rói gợi mãi trong tôi những tháng ngày chân trần dong ruỗi hết vòng Bãi Trước, Bãi Sau, Bãi Dâu, Bãi Dứa, Ô Quắn, Dinh Ông Thượng mênh mông con đường rợp lá bàng rơi.Bây giờ đã khác.

Nếu tả tình, tả cảnh thì có lẽ ngày này, tháng khác, năm kia cứ thế theo tôi mãi chặng đường hơn 60 năm sống ở vùng đất kể chuyện hoài không dứt. Nơi nào cũng có kỷ niệm ấm áp, thân yêu, thanh thản đến không ngờ. Ngày đó, Vũng Tàu đẹp nguyên sơ và từ đồi Khưu Ngọc Tước, Chí Linh, Cửa Lấp, Hồ Bàu Sen, Bàu Trũng, Núi Lớn, Núi Nhỏ chính là những nơi gieo mãi trong tâm trí trẻ thơ của tôi bao điều thương nhớ của những ngày cuối tuần được rong chơi. Xưa hơn là những chiếc xe ngựa, xe lam, xích lô, những hàng bàng trăm tuổi đến mùa lá đỏ rồi xanh mượt lung linh nắng xuyên qua kẽ lá đẹp lạ lùng.

30703903_984323701722522_6333184308815069184_n

Cuộc sống cứ thế cho đến một ngày tôi bước chân vào đại học mới hay sâu thẳm trong nỗi nhớ  vẫn là vùng biển nắng gió bốn mùa, vị mặn trong hơi nước biển ru lời của hẹn hò. Những con đường đến trường lao xao lá rụng dưới chân của hàng cây cao bóng mát, giúp tôi ươm mãi ươm hoài kỷ niệm về ngôi Nhà Thờ Vũng Tàu cổ kính mà hiện đại, về khuôn viên ngôi trường tôi đã học. Những con đường được mang tên các vị anh hùng dân tộc: Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Lê Lai …dẫn về.

Khi tung tăng đến trường, tôi cũng ngắm hoài khu phố thị sầm uất có những tên gọi quen thuộc: Hiệu ảnh Tây Hồ, hiệu sách Quốc Hiệp, sách nhạc Phượng Hoàng…những nơi luôn níu chân tôi lại để ngắm và mơ ước. Vậy đó, ký ức về Vũng Tàu mênh mông không biết kể từ đâu! Nó bàng bạc len lỏi, lạ lẫm khó hiểu. Rồi bẵng đi thật lâu có đến mấy mươi năm, khi cuộc sống dường như lắng đọng thì ký ức quay về được nhắc lại bởi không gian cà phê, qua đó, những luồng ký ức xưa gợi lại bằng những kỷ vật mà ai đó đã gìn giữ  giới thiệu được trưng bày trang trọng, nghệ thuật.

30414578_981439822010910_2316750967720116224_n

Tôi, tất cả cất bởi trí nhớ riêng nằm im chỉ đợi ngày khơi gợi…nhớ con đường nhỏ xíu, nhớ tên bảng hiệu của cửa hàng mà màu sắc đẹp, nhớ tiếng nhạc khiến bước chân chậm lại cho đôi tai đón lấy âm thanh, trái tim thổn thức nhịp không đều từ chiếc máy phát ở cửa hàng hay nhà ai đó. Nhớ những quyển sách hay, cầm lên rồi đặt xuống vì không đủ tiền mua. Nhớ chiếc máy ảnh một thời chụp phim đen trắng, rồi ảnh màu, chụp ảnh lấy liền…

Mà thôi, nếu tản mạn thì nhiều vô số kể…bài viết này tôi viết cảm nhận về  quán Cà phê có tên: “Ngôi nhà số 15” mang tiêu chí “ Về miền ký ức” ở số 15 đường Lý Tự Trọng ( Phan Thanh Giản xưa) Vũng Tàu. Nơi này, chủ nhân gửi gấm tấm chân tình đối với ký ức một thời thấm đẫm thân thương. Quán cà phê nhỏ xíu được trưng bày một góc về phong trào Hướng Đạo là những vật dụng chủ nhân lưu giữ trang trí bởi chiếc đồng hồ nền Hoa Bách Hợp man mác bao điều cần trở về kỷ niệm. Rồi không gian hình ảnh Vũng Tàu xưa nơi mua bán trù phú bây giờ chỉ còn trong ký ức, những chiếc máy ảnh, quay phim du bạn vào thế giới xưa xa lắc tưởng rằng đã quên.

30415518_981439918677567_7735162222363541504_n

Với tôi, ấn tượng nhất là chiếc máy phát nhạc, đĩa nhạc một thời làm đắm đuối giới trẻ trong đó có tôi, âm thanh phát trực tiếp nghe vẫn tròn âm, nhè nhẹ làm cho trái tim ai kia rưng rưng thưởng thức đủ thấm cái tình của chủ nhân lưu giữ…Trang trí là vậy, nhưng khi bạn chọn một góc để ngồi với ghế bàn được chăm chút kỹ lưỡng rồi nhấm nháp vị cà phê ngon, pha đúng điệu cũng đã là kỳ công tìm về miền ký ức trong muôn vàn điều tưởng quên vẫn nhớ.

Tuyệt nữa, chủ nhân đón bạn như người nhà khi đi xa trở về… tình cảm ấm áp thân thương mang hương vị cà phê được giới thiệu bởi một huynh trưởng Hướng Đạo trồng, chế biến. Nói gì thì nói, đến để tìm lại chút gì ký ức, có hay không cũng vẫn để hiểu thêm trong vị cà phê ngọt đắng ấy đã du ta về thời của ngày xưa từ thế kỷ trước có tiếng hát Khánh Ly và nhạc Trịnh, Hương Lan, Giao Linh, Thanh Tuyền  mê hoặc giai điệu tình ca lãng mạn một thời tưởng chừng mất hút, chìm khuất do thời cuộc đổi thay thảnh thốt ùa về.

30708060_984323931722499_2556257650023071744_n

Ừ, với tôi tìm thấy kỷ niệm, ký ức dẫu chỉ là hạt cát biển im lặng dưới chân, tôi cũng hiểu được rằng: Thế kỷ 20 của thập niên 60, 70 là vùng ký ức khó phai của bao người…Khi biến động lịch sử không dễ dàng lắng đọng rồi quên đi, ký ức của thập niên khiến những thế hệ học sinh, sinh viên đau đáu bao điều khó nói. Khi mà biển bỗng dưng gào thét làm bao nhiêu trái tim chợt mất tất cả, khiến đập theo một nhịp điệu mới, giai điệu mới không quen.

Thế hệ của tôi cũng vậy, ngày ấy tuổi đôi mươi ngút ngàn kỷ niệm, mơ ước trăng sao tắt ngấm để làm quen cuộc sống mới. Sự thay đổi bất ngờ và ngôi trường trung học Thánh GiuSe Vũng Tàu tôi học vẫn còn đấy nhưng đã đổi tên lạ hoắc…Đường Phan Thanh Giản đổi thành Lý Tự Trọng, đặt chân đến mà lạc lõng không tưởng tượng nổi nơi đây chỉ mới ngày nào nay đã khác. Tôi còn hụt hẫng, nói gì đến cư dân trực tiếp sống nơi này?. Vậy đó, rồi cũng qua, phức tạp dần quen nhưng với tôi sau mấy mươi năm cứ lạc bước như thủa nào khiến tôi luôn ngại đi trên con đường ấy dẫn về phía biển.

30716654_984323791722513_7004328074720313344_n

Rồi cơ duyên, ngôi nhà số 15 Lý Tự Trọng níu chân tôi bởi những tình cảm mến thương của các em, cháu với niềm vui, sự ấm áp dẫn dắt gọi mời. Tôi hiểu những em, cháu có tấm lòng Hướng đạo, những người bắt tay trái khi gặp nhau luôn có trái tim, suy nghĩ quý mến ngọt ngào, quan tâm giúp đỡ mọi người và cộng đồng là thương hiệu. Hoa bách hợp rất quen không lạ là thế. Ai cũng có miền ký ức riêng để thổn thức mỗi khi nhớ về, nơi tôi tin rằng dù đơn sơ nhưng không gian  sẽ ấm áp vùng trời kỷ niệm để bạn nhẹ nhàng tìm lại.

Cám ơn rất nhiều…Hãy đến để cảm nhận, các bạn, ACE thân yêu: Miền ký ức bao giờ cũng lấp lánh điều kỳ diệu ngọt ngào mời gọi là quán Cà phê “Ngôi nhà số 15” rồi sẽ quen thân.Bạn nhé!

PHAN THỊ VINH

 

NHỚ THÁNG 4

15409678_732252560262972_91705699_o

Trời im gió, nắng đã lung linh trở lại. Giữa tháng 4 bước sang ngày 16 vẫn nhiều cảm xúc khó tả. Mấy mươi năm bồi hồi từ tuổi đôi mươi chớp mắt thành người cao tuổi. Ừ, thời gian sóng sánh như ly rượu mềm môi! cuồng phong như sóng cào bão nổi.

15109385_720555194766042_6620037973018736564_n
Hôm nay lặng gió lại thấy cảm giác lạ lẫm, tiếng chim hót cũng im bặt dường như bọn chúng cũng đang ngỡ ngàng khi nắng về, khí hậu nóng hơn rồi bỏng rát lúc trưa.

001a-DSC_0472 copy
Cuộc sống miệt mài, bôn ba và đêm vì sao không ngủ. Chỉ để thao thức đếm từng nhịp đồng hồ tíc tắc quen thuộc mấy mươi năm lẩn khuất bao điều mơ mộng lãng quên, cố quên những chuyện đời, ước mơ không trọn.

22.3.17 đẹp
Ừ thì 16 tháng 4 năm 2018. Không hiểu sao tháng 4 là gì mà mình cứ đếm từng ngày, đếm mãi 24 giờ, 30 ngày để nhẩm hát mãi lời ca khúc gửi vào gió, vào sóng biển nghìn trùng..nhớ.
Vậy thôi!

Me 18.4.17

Ngày…tháng 4 năm 2018, trời ẩm ương hoài, nóng ơi là nóng. Mặt trời cứ le lói rồi chìm khuất bởi các tầng mây.

23783520_910309315790628_1146722092422171342_o
Thời gian là khoảng trời cứ thế gieo mãi trong hồn mình bao nỗi bâng khuâng, nhớ ngày nào tuổi trẻ mộng mơ, ươm đắp bao điều nay sau mấy mươi năm thấm đẫm cổ tích xa vời vợi.

23825933_910308475790712_1192308140197290821_o
Ừ, ai mà chẳng có ước mơ nhưng thực hiện được ước mơ ấy mới là chuyện khó, hay dễ gì rồi cũng sẽ vượt qua, sẽ bình yên hạnh phúc.

23736053_910309372457289_1598834873131780436_o

Nghĩ vậy bạn nhé, đời sẽ an vui, sẽ nhẹ nhàng thanh thoát và khiến bạn sống êm đềm với những gì mình có…Những gì của mình sẽ là của mình bạn thân yêu ạ.

Ừ! thì biết vậy, cho khoảnh khắc mộng mơ cổ tích không còn ám ảnh nữa. Xếp lại nỗi buồn, chỉ đón niềm vui cho đời thong dong, yêu đời hơn để cảm nhận những điều quanh mình đẹp hơn khi bốn mùa yêu thương theo nghĩa riêng của từng mùa ấy.

1524460_412596795559967_6557682831727894667_o

Thời tiết, nắng gió và biển luôn đẹp màu xanh trong khi nắng hạ về. Hãy cứ yêu thương bạn nhé, hạnh phúc là khi tâm hôn bình yên, an lành và thân tâm khỏe, an lạc.

Đơn giản khi tháng 4 về và trời lại nóng hơn nhiều.

Vì sao! có những điều khó nói rồi dấu mãi, dấu hoài cho trái tim nặng trĩu bao đau nhói, bao thăng hoa để bình minh, hoàng hôn, đêm luôn có điều bí ẩn.

12575865_585528041602092_610161415_n

Hạnh phúc là an lành mà! Nhớ để nghe tháng 4 về chợt xa vắng ngày này mấy mươi năm trước mình trẻ dại đến không ngờ.

PHAN THỊ VINH

CHÚC MỪNG NĂM MỚI BÌNH YÊN

Sắc xuân rực rỡ đã về, Tết lung linh màu nắng mới của năm Mậu Tuất hứa hẹn những điều an vui, mạnh khỏe, hạnh phúc và thanh bình.

27913440_2009919792562226_746272845543983250_o

Bao nhiêu năm rồi, mùa xuân, Tết đến an lành cho bao người cảm thấy biển trời dịu êm, sức sống căng tràn của tuổi thanh xuân bỗng thấy hồn phơi phới về những điều khát khao hy vọng.

1_409052

Tết ư? Biển hôm nay bỗng dưng đẹp lộng lẫy sắc xanh mượt, lăn tăn ngọn sóng trắng tinh tràn vào bờ cát mịn êm, Trời xanh trong vắt điểm vài gợn mây trắng lãng đãng, đường phố nhộn nhịp đông đúc nguòi đi vui Tết, mừng xuân, chúc nhau năm mới với những lời chúc tốt đẹp nhất. Tết còn là thời điểm để xum vầy, tụ họp yêu thương gia đình, quê hương.

10974253_426365470851684_2760717677535931482_o

Mời bạn vui đón Tết với tất cả niềm vui, sự hạnh phúc mình cảm nhận được bởi không khí dịu mát, nắng nhẹ tênh trong vắt tựa như dải lụa mềm mảnh mai óng ả. Ngày Tết bao giờ cũng chan chứa bao điều hy vọng; hy vọng năm mới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn, bình yên hơn là điều ai cũng mong chờ.

27751609_779072422302139_139582363814326664_n

Tôi nhẹ chân dạo quanh các con đường tràn ngập hoa thơm lộc biếc , đứng trước biển mà nghe giai điệu Tết rộn vui mà nghe vị mặn nhẹ nhàng của muối ngàn năm vọng vang hồn dân tộc. Ngắm dã tràng xe cát để hiểu sự cần mẫn ấy là để môi trường trong sạch hơn, hữu ích hơn. Ngắm những tảng đá mòn đi vì thời gian trơ gan cùng tuế nguyệt. Đời người cũng vậy, theo thời gian để vững trãi hơn, bóng mượt hơn tâm hồn, chắc chắn hơn về tầm nhìn, suy ngẫm.

27907624_1001582579994716_5959965926004415199_o

Chúa Xuân duyên dáng đến cùng muôn loài phả nhịp yêu thương. tôi cảm nhận được hồn Xuân đang lung linh cùng ngàn cây, ngọn cỏ. Tình người chan chứa yêu thương dành cho nhau tình yêu bất tận. Có sáo ngữ lắm không khi chợt biết rằng chỉ cần một câu nói, lời chúc mà cuộc đời tươi  đẹp, ngọt ngào. Tết là những gì của niềm tin yêu trao gửi vào 365 ngày năm mới. cứ thế để thêm tuổi thọ với đời. Khiến san sẻ nỗi buồn giấu đi, giữ lại sức sống chan hòa tràn đầy ý chí, nghị lực vượt khó khăn kết nên hạnh phúc.

in-bao-li-xi-hoa-van-tho

Tết Nguyên Đán bình yên, hạnh phúc như tất cả đất trời đã và đang chuyển mình khai hoa chào đón nồng nàn. Mến chúc quý bạn, ACE lời chúc mừng năm mới thật là bình yên nhé

PHAN THỊ VINH

 

 

NHỚ VỀ KỶ NIỆM

20424015_856884181133142_4717937242045857799_o

Gần đến Tết lắm rồi…biết bao là kỷ niệm tìm về. Đêm trong khí trời se lạnh nhớ chuyện xưa trẻ thơ xa lắc. Nhớ những dịp tung tăng hò hẹn bạn bè và hắn khi biển rì rào reo vui.
Nhớ tuổi học trò thời áo trắng sân trường rồi thảng thốt: Chao ơi! lại thêm mùa xuân nữa về cho lộc non xanh biếc, mai vàng rung rinh trước gió, ngàn hoa rực rỡ sắc màu!

20424111_856884184466475_6120048281134870349_o
Nhớ và hoài niệm là ký ức của nguời tuổi hoàng hôn. Bỗng nhớ nhiều ơi là nhớ những chập chùng thời gian, khiến mình tìm mãi tìm hoài những gương mặt đến rồi đi trong đời. Ừ! vì sao thế giới đông người, xã hội muôn màu đổi thay, thay đổi đến lạ kỳ.
Nếu ai đó lâu quá không gặp thì hẹn gặp…chúc nhau lời yêu thương đến tất cả gia đình, người thân, bạn bè để cảm nhận hạnh phúc là mình ấm áp thân thương. Bạn nhé.

Bai truoc 3

Chiều dần buông hay mặt trời dần xuống thì cũng là khoảng thời gian đánh dấu một ngày dài bôn ba, thăng trầm trong công việc. Đêm về an vui để ngẫm lại những điều 24 giờ đến rồi đi của cuộc sống bâng khuâng, chìm nổi thân phận kiếp người. Trăm năm, nhưng có mấy ai đạt được ngưỡng này mà vẫn khỏe mạnh, tinh tường như thủa trẻ tài năng. Có mấy ai còn đủ bạn bè để tụ họp vui chơi hay chia sẻ niềm vui, tâm tình cuộc sống.

12966148_620294401458789_1780163416_n

Ừ, đêm an lành khí trời mát dịu khiến mọi người cảm nhận bình yên, thoải mái rồi lãng đãng nhớ về kỷ niệm từ thủa bé thơ chân trần dong ruỗi các bãi biển, rừng mai nở rộ lúc xuân về. Ngày xưa Vũng Tàu đẹp hoang sơ với núi rừng, biển trải dài mênh mông và hai ngọn núi đẹp chấp chới ánh đèn Hải đăng đêm về chiếu rọi. Vũng Tàu ngày ấy là rừng vàng, biển bạc bao la. Là khúc hát rừng dương mênh mông lời ru hạnh phúc.15409678_732252560262972_91705699_o

Tết về gần … hoa rực sắc màu và biển dường như xanh hơn dù trên trời màu xanh dịu hơn, mây trời trắng trong  lững lờ trôi mặc kệ gió cứ thế chao đảo hồn người. Sóng cũng êm dịu hơn, lăn tăn bọt nhẹ như bong bóng xà phòng dưới ánh mặt trời hòa cùng với mùi vị của biển khó quên đến nao lòng. Trái tim mỗi người thì có một nhưng cảm xúc thì vô bờ, trí nhớ thì mênh mông dẫu có lúc bị xóa đi bởi thời gian nghiệt ngã.

15320384_732252590262969_791626356_n

Gần đến Tết, muôn vàn nỗi nhớ niềm thương, muôn vàn điều khó tả khi trái tim bắt đầu lơi nhịp chơi vơi. Bạn hãy để mình thả hồn khi về với biển, nhẹ nhàng dẫm chân lên cát rồi nghe dĩ vãng tìm về, nghe trái tim mình thổn thức cung đàn tình yêu mà tiếc nhớ một ngày đắng cay thăng hoa hạnh phúc ảo tưởng. Hãy nắm rồi xòe bàn tay. Bạn mới thấy đời dữ dội khi  hoàng hôn đến và đi sau mỗi ngày …mỗi ngày.

17757244_795736910581203_8653106790271813359_n

Tết gần lắm rồi…Có ai đã và đang ngắm mai vàng nở sớm rồi chập chờn nỗi nhớ xa xôi?

Nhớ để yêu thương, để tiếc nuối và nhớ chỉ là để nhớ mà thôi.

PHAN THỊ VINH

GIÁNG SINH HUYỀN DIỆU

Nha tho VT 16.12.17

Trời se lạnh một chút, lắc rắc mưa bay khi Giáng Sinh đến thật gần.Vũng Tàu dịu mát như lòng người mát dịu yêu thương. Biển dù được dự báo cơn bão đang chực chờ ở Biển Đông cũng dịu êm hơn, sóng nhẹ nhàng như tháng 12 thời tiết đỏng đảnh, công việc chạy đua nước rút gì thì cũng tưng bừng đèn hoa lung linh. Giáng Sinh là mùa tình yêu, mùa cho nhân loại nhìn lại mình trong tình yêu bao la, nhân từ của Thiên Chúa từ khi còn là Chúa Hài Đồng, Ngài cũng đã đem đến cho con người niềm an lành,hạnh phúc, bình yên.

Khắp nơi, tiếng nhạc về mùa đông, về yêu thương, về những cuộc tình lâng lâng hạnh phúc lẫn khổ đau lại bắt đầu vang lên, gieo vào lòng người bao niềm suy tư khó tả. Yêu thương khó khăn đến thế nào thì chính là nhịp đập trái tim của Thiên Chúa dành cho loài người khi mùa Giáng Sinh về, khi ai đó chợt giật mình thấy thời gian trôi qua nhanh, thấy tóc xanh bạc màu, thấy đời chông chênh chìm nổi và quá khứ ẩn hiện phù du. Mừng Thiên Chúa giáng trần không chỉ có con chiên của Ngài, mà là cả nhân loại mong chờ từ sự mặc khải huyền diệu thấm đẫm sắc màu nhân hậu, tràn đầy tình yêu thương chan hòa nhân thế. Chúa Hài Đồng sinh ra từ nơi máng cỏ thấp hèn, sự hiện thân ấy chính là khắc họa điều đẹp như cổ tích, món quà quý dành đến muôn loài được nhắc nhở yêu thương.

20914651_1419007184834191_7980131817148858173_n

Khuôn viên Nhà Xứ, Nhà Thờ Vũng Tàu năm nay được trang hoàng tuyệt đẹp, mãn nhãn dành cho bất kỳ ai ghé chân ngắm nhìn, lắng lòng mình để hiểu về sự toàn năng huyền diệu được đôi bàn tay của Thiên Chúa xòe ra, sẵn sàng cứu vớt, sẵn sàng ban phát niềm tin yêu hạnh phúc cho bất cứ ai tìm đến dưới chân, lặng thầm cầu nguyện. Thiên Chúa đơn sơ như thế nhưng huyền diệu lạ kỳ, mời gọi lạ kỳ, soi rọi từ những tăm tối nhất trở nên bừng sáng, là sự soi đường trong đêm lạnh lẽo. Hãy ra ngoài để ngắm nhìn sự yên lành hạnh phúc trong ánh sáng tôn vinh, cẩn trọng kính yêu Thiên Chúa và Mẹ Maria hiển linh để tìm thấy hòa bình, tìm thấy yêu thương, thôi hận thù, ganh ghét…mà sống trong niềm bao dung, nhân ái.

Mời bạn hãy bắt đầu từ Nhà Thờ Vũng Tàu, dạo quanh con đường bao bọc ngôi nhà thờ quen thuộc của bao thế hệ giáo dân, bao thế hệ học sinh của hai ngôi trường Trung học Vũng Tàu, Thánh GiuSe Vũng Tàu trước 1975 mà nghe hồn mình rưng rưng cảm xúc, rưng rưng một thời hò hẹn tuổi vừa mới lớn, tuổi chớm yêu trong chiến tranh dữ dội sôi sục hòa lẫn hạnh phúc của nụ hôn mềm, cái nắm tay, vòng ôm không đủ ấm thì đã chia tay. Vậy đó, hơn mấy mươi năm, tôi không còn trẻ nữa, sự lắng đọng tâm hồn chai cứng vẫn không thể xóa được cảm xúc mới lạ mỗi khi mùa Giáng Sinh đến được lang thang trên những con đường quen thuộc, nghe tiếng gió rì rào và ngọn đèn đêm tỏa sáng, tiếng lá vàng xào xạc bước chân ngày sớm đón bình minh.

11.2.17

Trải dài con đường từ Nhà thờ ra Bãi Trước, năm nay hàng cây được trang hoàng rất đẹp lung linh ánh sáng, lộng lẫy sắc màu khiến cho biển thêm hấp dẫn gọi mời. Bãi Trước bây giờ khác xa Bãi Trước lúc tôi còn là con bé lên 10 ngơ ngác rảo bước dưới những hàng bàng cổ thụ thủa nào, lúc tôi lâng lâng nghe nhịp trái tim mình rộn rã khi hẹn hò hắn lần đầu, lúc tuổi tròn trăng ở dốc đầu quán cà phê hướng lên núi có ngọn Hải Đăng sừng sững, những lần hẹn hò nghe gió mưa bay nhè nhẹ con dốc vòng ra Bãi Sau ngập gió buổi chiều đông, trên con đường ấy là những khúc hát được cất lên mượt mềm thấm đẫm yêu thương, là lời tỏ tình nhẹ như hơi thở trong lời ca khúc Giáng Sinh huyền hoặc.

Thủa học trò, mộng mơ chan chứa…cứ những tưởng tình yêu là bất tận, là thiên đường hạnh phúc đậm chất văn chương lãng mạn, là tiếng ốc biển giữa cát lặng thầm ấm áp, là tiếng rừng dương hòa tấu bản giao hưởng tình nồng muôn thủa khiến tim tôi đắm đuối ngọt ngào. Cứ thế, thời gian học trung học trong chiến tranh loạn lạc, trong bom gào, đạn xé cho đến khi tắt ngúm bao điều khó tả. Tình yêu trở thành vắng lặng, khuôn viên nhà thờ ngày nào nhạt nhòa hư ảo xa xôi đón tôi về những ngày tháng 12 cuối năm một mình lặng lẽ. Dù sao thì ngày xưa áo dài trắng tung bay chỉ còn là kỷ niệm sau bao năm miệt mài bươn trải chỉ đợi đêm về thầm thì: Mùa Giáng Sinh đó còn nhớ không anh…?

DSC_0630_20-12-2012

Ừ, mà thôi vậy! Kỷ niệm vui, buồn rồi cũng đã qua, đã trôi êm trong tâm tưởng những thế hệ một thời bão nổi mừng đón Giáng Sinh mấy mươi năm của cuộc đời mình. Tôi lang thang từ khi tháng 12 bắt đầu của năm, lang thang để tìm lại cảm xúc, nhớ bạn bè thời đi học, bạn bè mới quen, đã quen mấy mùa đón Thiên Chúa giáng trần cứ thế đậm đà, nhiều hơn cho đời bớt niềm cô quạnh. Tôi không quên đi ngang, ghé thăm những ngôi nhà thờ ngày nào từng đến…chỉ để hoài niệm, để lắng lại hồn mình bớt chênh vênh khi hoàng hôn về.Tất cả vẫn đẹp lộng lẫy trang nghiêm được tôn tạo, trang hoàng rực rỡ hay xây mới thì hồn tôi vẫn cũ, vẫn thấy mình như thủa nào đứng lặng lẽ dưới chân tượng Thiên Chúa, Mẹ Maria nguyện cầu thái bình, an lành.

Giáng Sinh chỉ còn vài ngày nữa Vũng Tàu đón cơn mưa đêm qua không đủ ướt vai mềm, không đủ gieo cái lạnh buốt bằng buốt lạnh của kiếp người Thiên Chúa đa mang để thức tỉnh sự mê muội bao năm rồi  cứ như hạt muối giữa đại dương. Tôi ngắm hoài thân hình của Chúa bị đóng đinh trên Thánh giá, máu chảy tràn mà rùng mình, mà hiểu hoài chưa thấu được sự hy sinh tuyệt vời ấy khi loài người cứ thế độc ác, tàn khốc giết hại nhau… rồi ngắm chúa Hài Đồng nằm trong máng cỏ để hiểu mình chỉ là hạt bụi dưới chân Ngài rồi lặng lẽ tìm sự bình yên, an lành.

12413794_1104381979581711_1976856602_o

Tháng 12 cuối năm, ánh sao giữa đêm đông lạnh lẽo và sự huyền diệu vô giá được ban phát từ trái tim đấng tối cao muôn đời soi sáng, khiến cho kẻ khốn cùng cũng thấy được sự nhiệm mầu tỏa sáng hy vọng, niềm tin chan hòa hạnh phúc. Vũng Tàu nơi tôi sống hơn 60 năm, hơn mấy mươi mùa đón Giáng Sinh an lành từ thủa còn cắp sách nay đã không còn trẻ nữa vẫn hồn nhiên tìm đến khuôn viên xa xưa ấy để thấy bình yên đến lạ lùng. Giáng Sinh là huyền diệu. Chúc mừng các bạn luôn hạnh phúc,an lành nhé.

PHAN THỊ VINH

 

VIẾT NGẮN THÁNG 10

22042298_885212461633647_9011864626206254168_o

Mấy ngày mưa chiều kéo dài đến tối nhưng cuộc sống vẫn diễn ra sôi động.
Nhiều giai điệu cảm xúc của tháng 10 cứ thế tuôn trào rồi từ từ thấm vào từng nhịp của trái tim. Tháng của những cơn mưa cuối mùa bâng khuâng nhung nhớ, rả rích kỷ niệm gieo mãi nhịp bình yên.

22051124_885212544966972_1831043124884176737_o

Cầu nguyện an lành, vui tươi, mạnh khỏe,hạnh phúc để đón chào những yêu thương đong đầy đừng bao giờ vơi.

22.3.17 đẹp

Khi những cành lá bắt đầu úa vàng chuẩn bị cho chu kỳ thay lá, cho lộc non bắt đầu mùa mới khiến mùa thu lung linh hơn. Ừ, đã có ai bâng khuâng hát về một thời tuổi trẻ mướt màu xanh tươi mát, trẻ non tơ vào mùa xuân, già dặn vào mùa hạ, cứng cáp vào mùa thu, chắc chắn lúc đông về.Vòng đời bốn mùa trong năm luân phiên như thế, hiển nhiên như thế chẳng lạ lẫm gì đối với bất cứ ai đang sống.

Một năm có 4 mùa, đời người cũng có bao mùa đi qua như thế trong hành trình giới hạn tối đa trăm  năm, sáng, trưa,chiều, tối là hết một ngày. Giống như nước biển lớn ròng theo chu kỳ con nước mang lại bao niềm cảm hứng thơ, nhạc, văn chương.

14206140_1569723896669443_669679505232578617_o

Tháng 10, cũng chỉ là tháng trong năm mà sao trái tim cứ xao động lạ lùng, có lẽ bởi những cơn mưa cuối mùa dữ dội, những se se dịu mát của không khí lúc sớm mai thức dậy cho cơ thể uể oải không muốn rời khỏi giường dù nắng đã chiếu lung linh qua cửa sổ.

Hãy thức dậy rồi ngắm nhìn không gian tưởng chừng đã cũ ấy một sắc màu mới sau đêm dài mưa tuôn kẽ lá.

Hoa dau

Ngày mới tốt lành, chan chứa niềm vui. Hãy chuẩn bị nụ cười thật tươi tặng đến mọi người thân yêu, thậm chí với những ai mình gặp mặt bạn sẽ đón nhận được món quà vô giá là sự thoải mái trong công việc, may mắn về bất cứ điều gì đến trong ngày.

WP_20160329_10_36_05_Pro

Chân lý cuộc sống là vui tươi, an lành, may mắn bạn sẽ có hạnh phúc dù bé nhỏ như một làn hương hoa nguyệt quế, hương trà, tách cà phê thơm sáng sớm cũng đủ hưng phấn,lạc quan.

IMG_0687

Yêu đời và yêu người sẽ vô cùng ấm áp. Bạn nhỉ?

PHAN THỊ VINH